Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘FTU’ Category

50 năm FTU

Lâu ngày vào thăm trang web của trường, thấy nhân dịp 50 năm, trường có logo mới. Nói thật ko có ý kiến gì :|

image

Read Full Post »

Nhân dịp chẳng có gì đặc biệt, Trung 2 yêu dấu đã kéo nhau đi chơi :))

Bị mưa gió nhiều buồn ghê gớm, cả lớp chỉ tranh thủ chụp được mấy cái ảnh ngoài trời mưa, rồi sau đó kéo nhau vào nhà đánh bạc giết thời gian và chơi trò bôi mặt mèo (dùng son của mình bôi, son không phai, cuối cùng cả bọn rửa mãi không sạch =)))

Chụp đại diện cặp đôi có bộ mặt ấn tượng nhất =))

Phi vụ đầu tư mang tên "Làm giàu ko khó" đã khiến Mai Châu ngày mưa chán ngắt trở nên thật sự thú vị khiến các bẹn yêu thích môn thể thao "xòe quạt" hơn bao h hết … :))

Nhìn vào đây là thấy rõ được 3 khuôn mặt:
- Duy: kẻ đầu cơ tính toán siêu khủng
- Đạt: kẻ thắng lớn với cọc tiền lẻ đầy đặn
- Kiên: quan sát viên đề phòng gian lận ^^

Đi đợt này được bọn con zai lớp mình khen gầy đi, xinh hơn chứ, hé hé :”>

Read Full Post »

Cái này ức chế lâu rồi, nhưng bây giờ mới nói, vì hôm nay thấy Nguyên còi ngồi vật vã với mấy cái bài tập lớn môn Đầu tư nước ngoài. Ngày xưa mình học cũng bị dính đúng cái tình trạng y như thế này. Nói “cải cách giáo dục” cái kiểu gì mà sau 3 năm vẫn nguyên cái kiểu ra đề như thế.

Đề bài ra rất chi là vô trách nhiệm nhé: “Nêu 5 điểm mạnh và điểm yếu lớn nhất của Việt Nam trong việc thu hút đầu tư nước ngoài và kiến nghị giải pháp”. Nói thật chứ, em chẳng biết cô giáo tài giỏi thánh tướng gì, nhưng sinh viên thì chắc chắn đa số không đủ tầm để “kiến” với chả “nghị” (mình chẳng dám nói tới một số cái đầu “kiệt xuất” – Việt Nam chắc chẳng đến nỗi thiếu nhân tài). Tất cả những gì hầu hết sinh viên hiện đang làm chỉ là hỏi bạn Google xem có bác nào có phân tích về mấy vấn đề này, các bác ấy có kiến nghị giải pháp nào để thúc đẩy đầu tư nước ngoài vào Việt Nam không, sau đó copy và paste vào bài làm. Có bạn nào chăm chỉ hơn thì sẽ chịu khó ngồi đọc một vài ý kiến của vài bác, xong tập hợp lại, thế là thành một cái bài giải. Lẽ ra đề bài nên được đổi thành “Tìm hiểu những điểm mạnh và điểm yếu lớn nhất của Việt Nam trong việc thu hút đầu tư nước ngoài và phân tích một số kiến nghị giải pháp”. Ít ra như thế sinh viên sẽ chịu động não suy nghĩ và có thể đưa ra được quan điểm cá nhân của mình về một vấn đề nào đó, thể hiện được tư duy logic, phân tích, tổng hợp, đánh giá vấn đề. Làm bài theo kiểu phát biểu quan điểm cá nhân ít ra còn tránh được tình trạng sinh viên copy paste, làm xong quên luôn, đến lúc lật lại vấn đề thì ngồi nghệt mặt ra. Nếu các thầy cô chịu khó đọc bài của những sinh viên tâm huyết, biết đâu lại phát hiện được ra một cách làm nào mới mẻ hoàn toàn. Chưa gì đã giết hết cả tính sáng tạo và năng động trong học tập của sinh viên [-(

Còn rất nhiều môn cũng ra một cái đề theo kiểu “đao to búa lớn”, toàn những vấn đề thời sự nóng hổi vừa thổi vừa ăn, mang tầm vĩ mô, toàn những chính sách hoành tráng, những chiến lược dài hạn nọ kia…, những vấn đề mà đến các giáo sư tiến sĩ cũng còn đang đau đầu tìm cách phân tích giải quyết, nhà nước còn đang loay hoay tìm đường. Thế mà bài tập lớn nào, tiểu luận nào, khóa luận nào, luận văn nào cũng yêu cầu “phải đưa ra được giải pháp”, mà mấy cái “giải pháp” đó thì chẳng có gì khác nhau, từ môn Kinh tế Vĩ mô tới môn Tài chính tiền tệ, từ môn Kinh tế công cộng cho tới môn Đầu tư nước ngoài, cái nào cũng là “hoàn thiện môi trường pháp lí, nâng cao tính cạnh tranh, khai thác điểm mạnh và khắc phục điểm yếu…” Rồi tới lúc chấm bài, lúc nào điều các thầy cô nhận xét cũng là “Giải pháp còn chung chung, thiếu cụ thể và chưa có tính thực tiễn cao.” Vâng, em biết giải pháp của em chưa dùng được, vậy các thầy cô vui lòng cho em biết giải pháp mà thầy cô “kiến nghị” là gì /:-)

Sinh viên vẫn là những người nghiên cứu và tìm hiểu, nếu các thầy cô có trách nhiệm hơn, có lẽ họ sẽ khơi được tính chủ động trong nghiên cứu và học tập của sinh viên chứ không phải là dạy dỗ ra một đám người đầu có chữ nhưng đến lúc làm thì không làm được.

Read Full Post »

Nhân dịp nhận bằng tốt nghiệp, với yêu cầu phải đích thân sinh viên tới lấy, lớp Trung 2 hẹn nhau đi nhậu nhẹt một bữa cuối cùng.

Chiều 3h30 tập trung trước sân trường, mặt đứa nào cũng hớn hở. Tấm bằng tốt nghiệp mà mọi người mong ngóng bao nhiêu ngày bây giờ đã nằm trong tay. Mọi người đứng tán chuyện trước tấm biển FTU của tòa nhà 13 tầng, chờ mọi người tập trung đông đủ lấy bằng tốt nghiệp xong, 5h tất cả xuất phát tới quán ăn 1066 đường Láng – quán ăn của bạn của Tùng xoăn, ăn lẩu gà. Lẩu ngon, rượu cũng ngon, mình ngồi cùng bàn với mấy tên con giai, nên bọn nó cứ bắt mình dzô, may mà tửu lượng không tệ, nếu không thì tạch mất. Ngồi bên cạnh Đô, hôm nay nói chuyện với Đô hơi nhiều, thành ra bạn Mai cứ lườm mãi (mình chẳng để ý, đến lúc Kiên với Tùng trêu Mai “lườm lác hết cả mắt rồi” mới biết :”>)

Ăn xong tất cả đi hát karaoke. Mở đầu là nhạc sàn, những bài hát máu lửa, mọi người thi nhau hát hò nhảy nhót đến lúc mệt nhoài mới chuyển sang hát tình ca nhẹ nhàng. Bạn Quỳnh Anh lớp Pháp 2 (đi hóng hớt cùng lớp mình) dẫn theo một khách mời đặc biệt – thầy Hưng, thầy giáo vĩ mô I hot boy của K44F – hiện là “anh Hưng” – bạn trai sắp cưới của bạn í. Hai người song ca bài “Vầng trăng khóc” rất tình cảm (giờ mới biết thầy hát rất hay, thật tiếc là ngày xưa không rủ thầy đi hát lần nào :P).

Tới 10h, khi đã thấm rượu và thấm mệt, giọng đã khản đi vì hát hò nhiều, bài “Tạm biệt” cất lên. Không ai bảo ai, tất cả đứng dậy và cùng nhau hát. Chưa bao giờ mình thấy lời bài hát lại hay đến thế. “Vẫy tay chào bạn hiền ơi xin nhớ, nơi xa ấy chắc sẽ không gặp nhau…” Trung 2 từ hôm nay trở đi sẽ không thể có một ngày tụ tập đông đủ được như bây giờ, sẽ không còn dịp nào cùng nhau đi ăn uống, trêu chọc và hát hò với nhau nữa. Bất chợt mình vòng tay ôm Ngọc thật chặt, và phải quay đi lau vội giọt nước mắt vừa rơi. “Vẫy tay chào bạn hiền ơi xin nhớ…” và đột nhiên cảm xúc không thể kìm nén được, mình ôm lấy Trang, ôm lấy Mai, cảm giác như buông tay ra mình sẽ mất đi mãi mãi những người bạn nhỏ bé đáng yêu của mình, những người bên mình suốt bốn năm qua. Trang gục đầu vào vai mình khóc nức nở làm mình không thể kìm được nữa. Hai đứa ôm nhau khóc. Mai bảo các bạn yếu đuối quá làm Mai xấu hổ, nhưng mình biết Mai cũng muốn khóc lắm, mắt đỏ hoe. Tự dưng nhìn ra xung quanh, thấy Phương, Huyền, Ngọc, Linh… cũng đang lau nước mắt. Buổi tiệc cuối cùng của Trung 2 kết thúc bằng màn chia tay trong nước mắt. Mình cứ tưởng mình là người mạnh mẽ lắm, vậy mà lại là người rơi nước mắt đầu tiên…

Bốn năm đại học trôi nhanh, Trung 2 đã trở thành một phần trong cuộc sống của mình, một mảnh trong tâm hồn mình, và mỗi khi nhắc tới lại thấy vô cùng tự hào. Ở Trung 2 mình đã có những người bạn tốt, những người cùng mình chia sẻ, cùng nhau học tập, cạnh tranh và động viên lẫn nhau. Ở Trung 2 có những kỉ niệm vui buồn, có lúc cảm thấy Trung 2 chẳng có gì đặc sắc hay đáng nhớ. Nhưng đến bây giờ, khi thực sự không thể quay trở lại, mình mới nhận ra Trung 2 quan trọng với mình đến thế nào. Thật tiếc ngày trước đã không sống hết mình với Trung 2, thật tiếc ngày xưa đã có lúc hờ hững với bạn bè, thật tiếc đã không thể hiện hết tình cảm của mình dành cho các bạn…

Sau này gặp lại, chắc chắn sẽ không đông đủ được như bây giờ, chắc chắn sẽ không phải là những con người của Trung 2 hiện tại, ai rồi cũng sẽ thay đổi, mình rồi cũng sẽ thay đổi. Câu chuyện của chúng mình sẽ không nói về những chủ đề hôm nay nói nữa, tình cảm của mọi người với nhau sẽ không như hôm nay nữa, vị thế của mọi người sẽ không như hôm nay nữa… Nhưng có lẽ trong mỗi người, và trong chính mình, sẽ luôn luôn ghi nhớ một lớp Trung 2 không hoàn hảo, nhưng là một phần đời đẹp nhất, vô tư, hạnh phúc và trong sáng nhất…

Ngày 21/10/2009, lại thêm một lần thấm thía câu nói “Có những thứ chỉ khi nào đã mất đi ta mới biết nó đáng quý đến dường nào…”

Read Full Post »

Sau mấy tháng kể từ ngày ra trường, mình mới quay lại dự lễ trao bằng tốt nghiệp (bằng tượng trưng thôi, bằng chính thức ngày 21/10 mới có cơ, thảm quá).

Lớp 32 đứa thì rơi rụng mất gần một nửa, chỉ còn có mấy mống kéo tới. Lúc đầu cứ tưởng ai cũng có áo cử nhân mặc nên mình chủ quan, hẹn 8h tổ chức thì đúng 8h có mặt. Rốt cuộc trời mưa như trút nước, bàn ghế xếp đầy sân không ai ngồi. Các thầy đứng trên bục lải nhải đọc tên các sinh viên ra trường khóa này (tội nghiệp các thầy), sinh viên (chính xác hơn là cựu sinh viên) thì hí hởn chụp ảnh với áo cử nhân.

Mình cũng bon chen tí, “mượn tạm” áo của bạn Tùng, tranh thủ lúc bạn í không có ở đấy, để chụp vài kiểu :P Sau đó bạn í tới, áo bị tịch thu, may sao có thông tin phòng Đào tạo cho thuê áo, thế là hí hứng mang 400k đi đặt cọc mượn một cái mặc chụp tơi bời :D

Cái này là ảnh chụp bầy đàn, nguyên là do bạn Tùng hot quá, bạn gái nào cũng muốn kiếm một chỗ, thành ra mới láo nháo thế này, tí nữa thì rơi mất cái mũ “trí thức” của mình :D
DSC09002

Đoàn tàu (kiểu pose ảnh tập thể thường gặp nhất :))

DSC09008

Toàn cảnh lễ tốt nghiệp của FTU, láo nháo qué :-j

DSC09047

Ba cô ngồi đen kịt cả một góc sân trường :-j

DSC09064

Hai tên ăn mày :(

DSC09080

Bon chen mãi mới chụp được cái ảnh này đấy, ít ra cũng gọi là đi dự lễ trao bằng tốt nghiệp >:)

DSC09123

Che mất cái biển “chữ F cắm phập vào chữ U” rồi  :))

IMG_1221

Né sang nhìn cho rõ ;)

IMG_1225

Bộ ba còi cọc :(

IMG_1279

Một con vịt ở đâu lạc vào giữa bầy quạ :-j

IMG_1281

Read Full Post »

Hôm nay lang thang Vietship tự nhiên bắt được bạn Loan, với cái email có dính “ftu44” đang cần vận chuyển hàng từ Singapore về Việt Nam.

Mình mừng như bắt được vàng. Lâu lắm rồi mới gặp được một bạn đồng khóa. Lâu nay mình đi làm toàn gặp các anh các chị lão luyện cả rồi. Tự dưng gặp được một người mới tinh như mình thấy hạnh phúc biết bao nhiêu :P

Chat chit tán đủ mọi chuyện trên trời dưới biển. Chuyện dùng tiếng Trung trong công việc, chuyện bạn Thảo, Bích, Việt Linh, chuyện đi du lịch Trung Quốc, bla bla… Sau một thôi một hồi nói chuyện thủ tục hải quan và nhập khẩu hàng hóa, bên bạn Loan có thể sẽ sử dụng dịch vụ khai thuê hải quan của bên mình :D Dịch vụ vận tải thì chưa có điều kiện, vì lô hàng rất nhỏ, đi chuyển phát nhanh sẽ đỡ tốn kém hơn :D

Rất mong sau này sẽ được hợp tác nhiều với bạn í :x

Read Full Post »

Hôm trước nghe Mai nói chuyện khóa học “Tập huấn kĩ năng thực hành trong kinh doanh quốc tế” đã hoãn lại từ sau tết đến tận hôm nay mới khai giảng, mình hộc tốc đem học phí đến trường tìm gặp thầy Thoan để đăng kí :”> May sao thầy không thắc mắc gì nhiều tại sao đến giờ mới đăng kí, mà gọi cô thủ quỹ sang thu tiền luôn (chắc tại ít người tới học :D ). Mình chắc là người cuối cùng, số 83, chưa có thẻ học viên :D

6h đúng có mặt tại trường, cứ tưởng khóa học chỉ có sinh viên K44, ai dè tính ra trong số hơn 80 người ngồi đó, chỉ có khoảng 1/2 là sinh viên già bọn mình, còn lại toàn là các em năm 2,3. Các anh chị lớn chắc bận đi làm hết rồi, chỉ còn mấy đứa rỗi việc bọn mình thôiii :D

Lớp Trung2 yêu dấu của mình có 5 tên đi học, mình, Trang, Mai, Thảo, Tùng xoăn (đi học theo suất của Hiền, bà xã hắn đi TP HCM còn lâu mới ra :D )

Lâu lâu mới ngồi trong giảng đường, nghe cô Mơ giảng giải về luật thương mại VN và thế giới, lại nhớ lại cảm giác ngày xưa còn đến lớp (sao cứ như đã xa lắm rồi í nhỉ :-? )

Read Full Post »

Nhạc của Trung 2

Hehe, sau một khoảng thời gian dài dằng dặc (khoảng 2 tuần chờ đợi), bài hát Phút giao thừa lặng lẽ và Zhong er zhi ge (Bài ca Trung 2) đã ra lò.

Mèo già hăm hở vào hòm mail khối download về nghe, quả thực bài hát của lớp Trung 2 nghe xúc động muốn… khóc. Trình độ của Trung 2 không đồng đều, hix, chỉ có giọng của Bảo, Duy và Đô nghe hay nhất, còn giọng của mình nghe to nhất, nhưng… huhu, không ngờ…, mình cứ tưởng mình hát không đến nỗi nào chứ :(

Lạy trời cho ra tết mix lại, nghe ngon lành hơn một chút, huhu.

Read Full Post »

Học lễ tân một tí ^^

Câu 1: Định nghĩa giao tiếp? Vai trò của giao tiếp? Giao tiếp và ứng xử có gì khác nhau không?

- Định nghĩa:

Giao tiếp là quá trình tác động qua lại giữa người với người, trong đời sống xã hội để thể hiện tình cảm, cảm xúc và trao đổi thông tin. Giao tiếp làm cho con người hiểu biết lẫn nhau và thiết lập mối quan hệ.

– Vai trò của giao tiếp:

+ Giao tiếp là một nhu cầu thiết yếu của con người để tồn tại với tư cách một chủ thể trong quan hệ xã hội

+ Giao tiếp thúc đẩy sự phát triển ngôn ngữ và tư duy.

+ Giao tiếp là điệu kiện, phương tiện tiến hành lao động tập thể.

+ Giao tiếp là điều kiện, phương tiện để phát triển tâm lí cá nhân.

+ Giao tiếp làm cho các quốc gia, dân tộc hiểu biết nhau, học hỏi nhau cùng phát triển. Giao tiếp thúc đẩy sự phát triển của loài người.

- Giao tiếp và ứng xử có gì khác nhau?

Giao tiếp là quá trình tác động qua lại giữa người với người trong các mối quan hệ xã hội. Giao tiếp vừa mang tính chất chủ động vừa mang tính chất bị động, là sự tác động biện chứng với nhau giữa các chủ thể xã hội.

Ứng xử là phản ứng của con người trước tác động của người khác đến mình trong một hoàn cảnh nhất định. Như vậy ứng xử mang tính không chủ động trong giao tiếp nhưng lại mang tính chủ động trong phản ứng.

Câu 2: Khái niệm về phép lịch sự xã giao?

– Định nghĩa:

Phép lịch sự xã giao là phép xử sự, xử thế giữa người với người trong đời sống xã hội để thể hiện sự tôn trọng người khác và tôn trọng bản thân mình. Phép lịch sự xã giao cũng là cách xử sự, xử thế trong đời sống xã hội được nhiều người chấp nhận.

- Ý nghĩa của phép lịch sự xã giao:

+ Thể hiện sự tôn trọng người khác và tôn trọng chính bản thân mình

+ Trong giao tiếp quốc tế, phép lịch sự xã giao có ảnh hưởng đến đất nước, dân tộc. Một hành vi giao tiếp lịch sự hay không lịch sự của một người có thể dẫn đến đánh giá  của người nước khác về văn hóa, , văn minh của cả dân tộc.

+ Trong đối ngoại, trong ngoại giao, phép lịch sự xã giao càng có ý nghĩa quan trọng, bởi chủ thể tham gia giao tiếp trong trường hợp này không phải chỉ là cá nhân đại diện cho quốc gia, mà chính là quốc gia, dân tộc.

Câu 3: Phép lịch sự xã giao yêu cầu ăn mặc, chào hỏi, bắt tay, ăn uống như thế nào?

Ăn mặc:

Ăn mặc có ý nghĩa thể hiện sự tôn trọng bản thân và tôn trọng người khác. Biết cách ăn mặc không chỉ làm đẹp cho bản thân mà còn làm đẹp cho những người xung quanh.

Ăn mặc phải lịch sự: sạch sẽ, gọn gàng, không quá cầu kì phô trương.

Ăn mặc cần đảm bảo tính thẩm mĩ, khi được yêu cầu mặc lễ phục thì phải mặc lễ phục.

Chào hỏi và bắt tay:

- Chào: Thể hiện sự quý mến, quan tâm và tôn trọng lẫn nhau.

Nguyên tắc chào:

+ Người có cương vị thấp là người có nhiệm vụ chào người có cương vị cao trước.

+ Người cùng cương vị: người ít tuổi chào người lớn tuổi, nam giới chào nữ giới.

Cung cách chào: khi chào ai phải nhìn thẳng vào người đó.

- Bắt tay: Thể hiện tình cảm và sự quý mến, tôn trọng nhau.

Nguyên tắc:

+ Người có cương vị cao là người chủ động đưa tay ra bắt.

+ Nếu cùng cương vịL người lớn tuổi chủ động, nữ giới chủ động.

Cung cách:

+ Nhìn thẳng vào người muốn bắt tay.

+ Không bắt tay khi có một người đứng trên, một người đứng dưới (nguyên tắc bình đẳng)

+ Không nắm tay quá chặt hay quá lỏng.

+ Khi bắt tay phụ nữ: chú ý đất nước họ có cấm bắt tay hay không (một số nước theo đạo Hồi), chú ý cách họ đưa tay ra (đưa tay ngửa là bắt tay, đưa tay úp là hôn tay)

+ Trong trường hợp là người có cương vị cao đi bắt tay nhiều người trong đám đông: bắt tay lần lượt những người có vị trí từ cao đến thấp. Trong trường hợp nhiều người có cương vị tương đương, ưu tiên bắt tay người nhiều tuổi và phụ nữ trước.

+ Khi đang ngồi có người chìa tay ra bắt, phải đứng lên mới được bắt tay.

+ Khi đeo găng tay, phụ nữ có thể để găng tay, nam giới phải tháo găng tay.

+ Khi đông người, không với tay qua nhiều người để bắt tay.

Nói năng, đi đứng:

Nói năng rõ ràng, rành mạch, âm lượng vừa phải, không quá to hay quá nhỏ. Không khoe khoang khoác lác, không nói về những vấn đề đã nói quá nhiều, phải cho người đối diện thấy được sự chân thành của mình.

Đi đứng đàng hoàng, chững chạc, không nhanh quá, không chậm quá. Đi đúng địa vị, vị trí của mình. Khi đi phải biết tôn trọng, giúp đỡ phụ nữ.

Ăn uống:

+ Nhai nhỏ nhẹ, không phát ra tiếng động lớn, khi nhai không được để hở răng, hở lợi.

+ Ngồi: ngay ngắn, không tựa lưng vào ghế.

+ Khi đã ngồi trong bàn tiệc, không được nói chuyện đời tư.

+ Khi ăn không nói các đề tài bệnh tật, mất vệ sinh, những vấn đề khiến người khác ăn không ngon miệng.

+ Sử dụng các dụng cụ:

Khăn: có các loại khăn lau tay (dùng trước khi ăn, thường được gấp thành hình vuông nhỏ), khăn ăn (trải trên đùi, được gấp thành hình múi), khăn lau miệng (gấp thành hình vuông lớn hơn) và bát nước rửa tay (dùng cho món ăn phải sử dụng tay)..

Đồ dùng để ăn: các đồ dùng khi ăn được sắp đặt theo thứ tự từ ngoài vào trong, đồ nào dùng trước thì đặt ở ngoài. Đồ đặt phía nào thì dùng tay đó sử dụng.

Đô dùng để uống: có 3 loại li dùng trong tiệc ngoại giao: li nhỏ (uống rượu mạnh trên 35 độ), li vừa (uống rượu vang) và li to (uống nước ngọt). Trong ngoại giao không nhất thiết phải biết uống rượu.

Khi đang ăn làm đổ nước, rơi thìa, dĩa: coi như không có gì xảy ra, tuyệt đối không được nhặt lên, để cho những người phục vụ lấy đồ mới ra thay.

Câu 4: Khái niệm về lễ tân ngoại giao?

Định nghĩa:

Lễ tân ngoại giao là những nghi thức, thủ tục đón tiếp khác được nhiều người thừa nhận chung, là công cụ để giao tiếp.

Lễ tân ngoại giao là sự vận dụng tổng hợp những nghi thức, thủ tục, những tập quán, luật lệ quốc gia và quốc tế vào hoạt động đối ngoại được nhiều nước chấp nhận chung nhằm thực hiện những đường lối chính sách đối ngoại của nhà nước.

Vai trò:

Lễ tân không phải là nội dung chủ yếu của hoạt động ngoại giao nhưng lại là một bộ phận không thể thiếu trong hoạt động ngoại giao, là một bộ phận cấu thành của hoạt động ngoại giao.

Lễ tân ngoại giao có 4 vai trò chính:

- Góp phần thực hiện đường lối của nhà nước: mọi hoạt động lễ tân đều xuất phát từ đường lối đối ngoại, phải đóng góp vào việc thực hiện chính sách đối ngoại, hoạt động lễ tân phải cố gắng tối đa để không xảy ra sơ suất. Người làm công tác lễ tân phải nắm vững mọi đường lối chính sách của nhà nước và mọi thái độ, cử chỉ trong lễ tân đều phản ánh thái độ chính trị.

- Thúc đấy quan hệ hợp tác hữu nghị giữa các quốc gia: trong lễ tân không đặt ra vấn đề phân biệt đối xử, lễ tân mang tính lịch sự, lịch thiệp, là một thứ dầu bôi trơn cho hoạt động ngoại giao.

- Lễ tân không chỉ là phương tiện chính trị mà còn là phương tiện để thực hiện một số nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế như tôn trọng chủ quyền, bình đẳng, không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác.

- Lễ tân ngoại giao làm tăng thêm tầm quan trọng trong mối quan hệ giữa các quốc gia, những nghi thức, thủ tục lễ tân làm cho người ta ghi nhớ một cách sâu sắc, lâu dài, làm người ta nghiêm túc thực hiện các cam kết quốc tế.

Tính chất của lễ tân ngoại giao

- Tính chính trị: thể hiện cụ thể ở chỗ lễ tân ngoại giao góp phần thực hiện đường lối chính sách đối ngoại của nhà nước, mỗi thái độ lễ tân thể hiện một thái độ chính trị.

- Vừa mang tính quốc gia vừa mang tính quốc tế

- Tính lịch thiệp: đặc điểm của lễ tân ngoại giao là lịch sự, lịch thiệp, ngay cả với kẻ thù.

- Tính vừa nguyên tắc, vừa linh hoạt: phải áp dụng đúng mọi nguyên tắc trong lễ tân (tôn trọng chủ quyền quốc gia…), đồng thời phải áp dụng linh hoạt, không cứng nhắc.

Câu 5: Vấn đề về ngôi thứ trong ngoại giao?

Định nghĩa:

Ngôi thứ trong ngoại giao là sự sắp xếp thứ tự, trên dưới của những người đại diện quốc gia của các nhà ngoại giao trong các tiệc ngoại giao, hội nghị quốc tế hoặc trong các nghi lễ ngoại giao khác.

Ý nghĩa:

Ngôi thứ trong ngoại giao không phải là ngôi thứ của cá nhân ngoại giao mà là ngôi thứ của những người đại diện quốc gia, thực chất là ngôi thứ của quốc gia, là vị trí của quốc gia.

Nguyên tắc:

Ngôi thứ trong ngoại giao được sắp xếp trên nguyên tắc bình đẳng và thỏa thuận. Bình đẳng có nghĩa là bình đẳng giữa các quốc gia vè mặt chủ quyền, không phân biệt lớn nhỏ, giàu nghèo, các quốc gia đều bình đẳng với nhau về mặt chủ quyền.

Cách sắp xếp ngôi thứ trong ngoại giao:

- Xếp ngôi thứ của những người đứng đầu cơ quan đại diện ngoại giao:

Căn cứ theo công ước Vienna năm 1961 về quan hệ ngoại giao, ngôi thứ được sắp xế căn cứ vào:

+ Cấp bậc của những người đứng đầu cơ quan đại diện ngoại giao:  đại sứ đặc mệnh toàn quyền – công sự đặc mệnh toàn quyền – đại biện (ai có cấp bậc cao hơn thì xếp ở vị trí cao hơn)

+ Nếu có nhiều người cùng cấp bậc, căn cứ vào thâm niên (dựa vào ngày trình thư ủy nhiệm)

- Xếp ngôi thứ trong nội bộ cơ quan ngoại giao (chỉ xếp cho những viên chức ngoại giao):

+ Xếp ngôi thứ theo chức vụ.

+ Nếu chức vụ trùng nhau, xếp theo hàm ngoại giao.

+ Nếu chức vụ và hàm ngoại giao bằng nhau, xếp theo ngày ủy nhiệm.

+ Nếu chức vụ, hàm ngoại giao, ngày ủy nhiệm giống nhau, căn cứ theo tuổi và giới tính.

+ Tham tán thương mại và tùy viên quân sự (trong nước mang chức vụ ngang với thứ trưởng)

Căn cứ vào chức vụ trong nước so với các viên chức ngoại giao trong sứ quán: có thể xếp tham tán thương mại và tùy viên quân sự sau đại sứ đặc mệnh toàn quyền hoặc xếp sau người thứ hai trong đại sứ quán (cách thường xuyên được sử dụng), vì người thứ hai trong đại sứ quán là người duy nhất có quyền thay mặt đại sứ khi vắng mặt. Người thứ hai có thể là công sứ, tham tán… tùy theo đại sứ quán có những chức vụ nào.

- Sắp xếp ngôi thứ trong hội nghị quốc tế.

+ Căn cứ theo chức vụ: chức vụ cao xếp ở vị trí cao, xếp theo chức vụ của trưởng đoàn.

+ Căn cứ vào mối quan hệ thân thiện với nước chủ nhà, khi không có sự phản đối của các đoàn đại biểu khác.

+ Xếp theo thứ tự chữ cái tên nước của các trưởng đoàn đại biểu được dịch ra thứ tiếng của nước đăng cai hay thứ tiếng quốc tế mà các bên thỏa thuận. (đây là cách sắp xếp được sử dụng nhiều nhất)

Đôi khi các cách sắp xếp này được thực hiện kết hợp với nhau

+ Căn cứ theo thời gian gia nhập tổ chức quốc tế

+ Căn cứ vào kết quả bốc thăm.

* Xác định vị trí vinh dự

- Theo không gian: phía trên vinh dự hơn phía dưới, bên phải vinh dự hơn bên trái, ở giữa vinh dự hơn hai bên.

- Theo nhân vật quan trọng: vị trí vinh dự được xác định theo cả không gian và nhân vật quan trọng.

* Cờ các nước

- Theo nguyên tắc chủ quyền quốc gia, cở nước chủ nhà cắm bên phải, cờ nước khác bên trái

- Theo nguyên tắc tôn trọng khách: cờ khách bên phải, cờ chủ nhà bên trái.

- Trường hợp có nhiều cờ: không có cờ cao thấp lớn nhỏ, nhưng phải chú ý thứ tự: cờ chủ nhà ở giữa (theo thứ tự 42135) hay cờ chủ nhà ở bên phải (thứ tự 12345)

* Chỗ ngồi trong ô tô

- Hai người ngồi băng ghế sau: người khách vào trước, chủ vào sau (mở cửa cho khách vào). Nếu có phiên dịch hay bảo vệ thì người này làm nhiệm vụ mở cửa xe cho khách và chủ lần lượt vào xong mới được vào, ra mở cửa trước cho khách và chủ ra. Nếu khi xuống xe có người mở cửa thì ra sau cùng.

Nếu băng ghế sau có ba người thì người có chức vụ thấp nhất ngồi giữa, người có chức vụ cao ngồi bên phải, người chức vụ cao thứ hai ngồi bên trái.

Câu 6: Nguyên tắc bình đẳng giữa các quốc gia được thể hiện như thế nào trong lễ tân ngoại giao?

Trong lễ tân ngoại giao, các nhà nước đều có chủ quyền bình đẳng như nhau.

Đối với các nguyên thủ quốc gia trong một cuộc hội nghị hay đàm phán, nguyên tắc này được đặc biệt chú trọng. Để giải quyết nguyên tắc ngôi thứ này, việc sắp xếp ngôi thứ của các quốc gia (cờ, vị trí phái đoàn đại diện quốc gia) trong một cuộc hội nghị, một cuộc đàm phán… đảm bảo được tính tổ chức và bình đẳng của các phái đoàn thì được giải quyết bằng cách:

- Xếp theo thứ tự ABC từ A -Z theo ngôn ngữ của quốc gia chủ nhà, theo ngôn ngữ được nhiều nước sử dụng…

- Xếp theo nguyên tắc thứ thự ABC bốc thăm chữ cái đứng đầu

- Xếp theo căn cứ vào một tiêu chí khác dựa trên tính chất của từng hội nghị.

Việc sắp xếp ngôi thứ của một vị khách trong một bữa tiệc, một buổi lễ phụ thuộc vào định chế mà họ đại diện, vào cấp bậc và quy chế đại diện, vào cương vị được bầu hay bổ nhiệm, vào tuổi tác, thâm nhiên và danh tiếng của người đó.

Việc sắp xếp thứ tự các cá nhân đại diện quốc gia (nguyên thủ quốc gia, đại sứ) trong một buổi lễ, một bữa tiệc…. sẽ căn cứ vào tuổi và thâm niên công tác trên cương vị nguyên thủ hay đại sứ hoặc dựa trên một số tiêu chí khác như mức độ quan hệ…

Các tiêu chí đưa ra để sắp xếp ngôi thứ phải được đảm bảo thống nhất từ đầu đến cuối.

Câu 7: Tính chất chính trị của lễ tân ngoại giao?

Tính chất chính trị của lễ tân ngoại giao được thể hiện đầy đủ ở vai trò của nó:

Lễ tân không phải là nội dung chủ yếu của hoạt động ngoại giao nhưng lại là một bộ phận không thể thiếu trong hoạt động ngoại giao, là một bộ phận cấu thành của hoạt động ngoại giao, mang tính chất chính trị rõ rệt:

- Góp phần thực hiện đường lối của nhà nước: mọi hoạt động lễ tân đều xuất phát từ đường lối đối ngoại, phải đóng góp vào việc thực hiện chính sách đối ngoại, hoạt động lễ tân phải cố gắng tối đa để không xảy ra sơ suất. Người làm công tác lễ tân phải nắm vững mọi đường lối chính sách của nhà nước và mọi thái độ, cử chỉ trong lễ tân đều phản ánh thái độ chính trị.

- Thúc đấy quan hệ hợp tác hữu nghị giữa các quốc gia: trong lễ tân không đặt ra vấn đề phân biệt đối xử, lễ tân mang tính lịch sự, lịch thiệp, là một thứ dầu bôi trơn cho hoạt động ngoại giao.

- Lễ tân không chỉ là phương tiện chính trị mà còn là phương tiện để thực hiện một số nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế như tôn trọng chủ quyền, bình đẳng, không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác.

- Lễ tân ngoại giao làm tăng thêm tầm quan trọng trong mối quan hệ giữa các quốc gia, những nghi thức, thủ tục lễ tân làm cho người ta ghi nhớ một cách sâu sắc, lâu dài, làm người ta nghiêm túc thực hiện các cam kết quốc tế.

Câu 8: Những điều cần chú ý trong tổ chức tiệc ngoại giao?

- Xác định mục đích, yêu cầu của tiệc: mở rộng quan hệ bạn bè hay tranh thủ sự giúp đỡ…

- Xác định đối tượng dự tiệc: bên chủ, bên khách, số lượng…

- Trên cơ sở mục đích yêu cầu, đối tượng dự tiệc để xác định hình thức tiệc

- Xác định thời gian, địa điểm tiệc…

- Mời: lên danh sách, viết giấy mời…

Câu 9: Tiệc đứng?

Có hai loại:

- Cocktail: là tiệc đứng đơn giản, món ăn ít, đồ uống ít, chủ yếu là món nguội.

- Buffet dinner (tiệc đứng ăn tối) là tiệc sang trọng, món ăn, đồ uống nhiều, có cả món nóng.

* Đặc điểm chung:

+ Tổ chức được đông người

+ Cần chú ý về vấn đề đứng ăn: không được đứng sát vào bàn ăn

+ Có ít ghế, ghế dành cho người lớn tuổi, phụ nữ đứng lâu mỏi chân

Hiện nay một số tiệc đứng còn đặt bàn xung quanh.

Câu 10: Tiệc ngôi?

Tiệc ngồi là hình thức tiệc sang trọng

- Tổ chức được ít người

- Vấn đề chỗ ngồi trong tiệc rất quan trọng, vì:

+ Chỗ ngồi trong tiệc liên quan đến vấn đề ngôi thứ trong ngoại giao

+ Chỗ ngồi liên quan đến mối quan hệ giữa chủ nhà và khách

+ Chỗ ngồi liên quan đến mối quan hệ giữa nam và nữ, liên quan đến bầu không khí trong bữa tiệc

Nguyên tắc xếp chỗ ngồi:

+ Sắp xếp chỗ ngồi cho chủ chính và khách chính (phải được bố trí chỗ ngồi danh dự), chủ chính phải ngồi chỗ quán xuyến được toàn bộ bữa tiệc

+ Những người còn lại ưu tiên người có cương vị cao, những người cùng cương vị ưu tiên người cao tuổi và phụ nữ

+ Tôn trọng khách: chủ và khách có cùng cương vị thì chủ nhường cho khách vị trí danh dự (là vị trí gần chủ chính)

+ Bàn tiệc hình chữ nhật, chủ chính, khách chính ngồi ở giữa đối diện nhau. Không xếp nữ ngồi ở đầu bàn vì đó là vị trí ít vinh dự nhất.

Trong trường hợp vì nữ có cương vị thấp mà phải ngồi ở đầu bàn thì nên dùng bàn hình tròn.

Trường hợp hai đầu bàn không có ai ngồi, không xếp nữ ngồi ở góc cuối cùng mà phải dùng bàn tròn.

+ Chỗ ngồi cho phiên dịch:

Phiên dịch chỉ là người phục vụ.

Phiên dịch ngồi ở chỗ thuận tiện cho việc dịch, ngồi ở sau gần người mình phục vụ nhưng chỉ ngồi bên trái (hay ngồi sau trong đàm phán).

Ghế ngồi của phiên dịch thấp hơn và lui về phía sau một chút.

Câu 11: Khái niệm về chế độ ưu đãi, miễn trừ ngoại giao, nội dung của miễn thuế, miễn khám hành lí với cơ quan và viên chức ngoại giao?

Khái niệm:

Ưu đãi, miễn trừ ngoại giao là chế độ đãi ngộ đặc biệt đối của nước chủ nhà hoặc nước thứ ba dành cho cơ quan đại diện ngoại giao và các thành viên của cơ quan đó nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho họ thực hiện có kết quả chức năng của mình với tư cách là người đại diện cho một quốc gia có chủ quyền.

Cơ sở của chế độ ưu đãi miễn trừ ngoại giao:

- Cơ sở lí luận:

+ Thuyết tính cách đại diện: sứ thần đại diện cho vua, vua là thiên tử, nên sứ thần cũng đại diện cho trời, vì vậy phải được hưởng chế độ đãi ngộ đặc biệt. Ngày nay, tính cách đại diện chính là đại diện cho quốc gia.

+ Thuyết lợi ích chức năng: vợ, con người đại diện cũng được hưởng ưu đãi nhằm tạo điều kiện tốt cho họ hoàn thành nhiệm vụ.

+ Thuyết trị ngoại pháp quyền: cơ quan đại diện ngoại giao và các thành viên khi ra nước ngoài mang theo cả luật pháp nước mình và không chịu sự chi phối của luật pháp nước nào.

- Cơ sở thực tiễn:

+ Tạo điều kiện thuận lợi cho cơ quan đại diện ngoại giao và thành viên cơ quan này thực hiện có kết quả chức năng nhiệm vụ của họ.

+ Nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia

+ Nguyên tắc có đi có lại giữa các quốc gia

Các quyền ưu đãi miễn trừ ngoại giao:

- Quyền bất khả xâm phạm:

+ Trụ sở, nhà ở “nếu không có sự đồng ý của người đứng đầu cơ quan đại diện ngoại giao thì nhà chức trách địa phương không được vào trụ sở cơ quan đại diện ngoại giao và các nhà chức trách địa phương phải đảm bảo an ninh cho trụ sở của họ.”

+ Hồ sơ, tài liệu không bị bắt, bị giữ trong bất kì trường hợp nào

+ Tài sản, phương tiện đi lại của cơ quan đại diện ngoại giao không bị tịch thu, bắt giữ…

+ Với viên chức ngoại giao: có quyền bất khả xâm phạm về thân thể (quyền cao nhất): “Viên chức ngoại giao không bị bắt giữ trong bất kì trường hợp nào, bằng bất kì hình thức nào, nhà chức trách địa phương còn có nhiệm vụ giữ gìn bảo vệ thân thể, phẩm giá của viên chức đó.”

- Quyền liên lạc, đi lại:

+ Bằng các phương tiện hợp pháp, cơ quan đại diện ngoại giao được quyền liên lạc với chính phủ nước mình và cơ quan đại diện ngoại giao ở nước ngoài.

+ Viên chức ngoại giao được tự do đi lại ở nước sở tại, trừ những khu vực bị nước sở tại cấm. Tự do đi lại còn tùy thuộc tình hình nước sở tại.

- Quyền miễn trừ xét xử.

+ Cơ quan đại diện ngoại giao được miễn trừ xét xử hoàn toàn (miễn trừ tư pháp đặc biệt)

+ Với viên chức ngoại giao: cũng được hưởng quyền miễn trừ xét xử ở nước sở tại.

Hình luật: miễn hoàn toàn (không bị xét xử tại nước sở tại)

Dân luật: không được miễn trong các trường hợp:  kiện cáo liên quan đến sở hữu bất động sản, kinh doanh, thừa kế với viên chức ngoại giao với tư cách cá nhân

Không phải làm chứng trước nhà chức trách địa phương.

Khi viên chức ngoại giao vi phạm luật pháp nước sở tại, nước sở tại không được xử lí bằng tư pháp mà phải xử lí bằng con đường ngoại giao.

- Quyền miễn thuế và miễn khám hành lí

Cơ quan đại diện ngoại giao và các thành viên được hưởng quyền miễn thuế và miễn khám hành lí với những hàng hóa, đồ dùng sử dụng cho công tác và sinh hoạt của cơ quan và viên chức ngoại giao theo quy định của nước sở tại về chủng loại, mặt hàng, số lượng, khối lượng, trọng lượng.

- Các quyền miễn trừ khác:

+ Quyền được treo cờ nước mình trước ô tô người đứng đầu cơ quan đại diện ngoại giao

+ Quyền được miễn nghĩa vụ lao động

+ Quyền được ưu tiên trong thuê nhà đất

Câu 12: Vấn đề quản lí xuất nhập cảnh?

Khái niệm:

Quản lí xuất nhập cảnh là một phần của công tác lãnh sự, nó thực hiện chức năng quản lí nhà nước về việc xuất nhập cảnh quốc gia của người, phương tiện giao thông, hàng hóa và các vật phẩm khác nhằm bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và phục vụ các yêu cầu về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội của mỗi quốc gia.

Nguyên tắc quản lí xuất nhập cảnh:

- Giữ vững chủ quyền quốc gia: quản lí xuất nhập cảnh hoàn toàn phụ thuộc vào chủ quyền các quốc gia và do luật quốc gia quy định. Khi thực hiện nguyên tắc này, việc cấp thị thực cho người nước ngoài hoặc cấp visa cho người nước mình ra nước ngoài phải trên nguyên tắc bảo vệ chủ quyền quốc gia. Đây là nguyên tắc hàng đầu.

- Quản lí xuất nhập cảnh phải phục vụ các yêu cầu về chính trị, kĩ thuật, xã hội của quốc gia.

Chính trị: đường lối chính trị mở rộng.

Kinh tế: thuận lợi cho quá trình phát triển kinh tế

Xã hôi: thuận lợi cho người nước mình ra nước ngoài và ngược lại

Hai nguyên tắc trên có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, người làm công tác quản lí xuất nhập cảnh phải tính toán, vừa phải đảm bảo an ninh chủ quyền quốc gia, vừa phục vụ yêu cầu về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…

- Nguyên tắc có đi có lại

Một số quy định của pháp luật Việt Nam về quản lí xuất nhập cảnh

Các văn bản pháp quy:

-  Hiến pháp năm 1992: quy định về nguyên tắc bảo vệ an ninh chủ quyền quốc gia

- Quy định của thủ tướng chính phủ trong việc cải tiến thủ tục xuất nhập cảnh năm 1997, theo đó người Việt Nam ra nước ngoài cần hộ chiếu chứ không cần visa

- Quyết định của thủ tướng chính phủ về một số chính sách với người Việt Nam ở nước ngoài (người Việt Nam ở nước ngoài có hộ chiếu không cần visa)

- Nghị định của chính phủ năm 2000 về xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt Nam

- Pháp lệnh xuất cảnh, nhập cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam năm 2000

Các quy định về hộ chiếu của Việt Nam

Có ba loại hộ chiếu:

- Hộ chiếu ngoại giao: cấp cho người có thân phận ngoại giao, gồm:

+ Quan chức nhà nước: chủ tịch nước, phó chủ tịch nước, chủ tịch tỉnh…

+ Các viên chức ngoại giao từ tùy viên đến đại sứ.

+ Vợ, con chưa đến tuổi thành niên của các viên chức ngoại giao.

- Hộ chiếu công vụ: cấp cho nhân viên, cán bộ nhà nước ra nước ngoài thực hiện nhiệm vụ công mà không đủ điều kiện cấp hộ chiếu ngoại giao.

+ Nhân viên hành chính, kĩ thuật của cơ quan đại diện ngoại giao

+ Vợ, con của họ

- Hộ chiếu phổ thông: cấp cho công dân ra nước ngoài nếu không đủ điều kiện cấp hai loại hộ chiếu trên. Cán bộ, viên chức đi học, đi thăm người nhà không phải viên chức ngoại giao… đều chỉ được cấp hộ chiếu phổ thông.

- Ngoài ra còn có giấy thông hành trong trường hợp không cần thiết có hộ chiếu.

Các quy định về thị thực (visa)

Có 5 loại:

- Thị thực xuất cảnh: cho người Việt Nam muốn ra nước ngoài

- Thị thực nhập cảnh: cho người nước ngoài muốn vào Việt Nam

- Thị thực xuất nhập cảnh: cho người nước ngoài ở Việt Nam muốn xin xuất cảnh sau đó lại nhập cảnh

- Thị thực nhập xuất cảnh: cho người nước ngoài ở Việt Nam xin nhập cảnh rồi xin xuất cảnh

- Thị thực quá cảnh: cho người đi qua nước khác (dừng lại ở sân bay hoặc đi tham quan, không được ở lại)

Thị thực có thời hạn 10 tháng hoặc 12 tháng một lần , có hiệu lực nhiều lần, nhưng số lần bị giới hạn.

Cơ quan cấp hộ chiếu, visa và thị thực

- Cục lãnh sự bộ Ngoại giao cấp hộ chiếu ngoại giao và hộ chiếu công vụ, cấp visa cho hai loại hộ chiếu này

- Bộ công an cấp hộ chiếu phổ thông cho công dân Việt Nam, cấp thị thực cho người nước ngoài mang hộ chiếu phổ thông.

Những điều chú ý khi xem xét cấp thị thực

- Không cấp thị thực Việt Nam trực tiếp vào hộ chiếu của những người mà trong đó ghi “cấm đến Việt Nam”. Nếu cấp trực tiếp vào trang trống của hộ chiếu thì sẽ bị tịch thu, nên muốn cấp thì phải cấp thị thực rời.

- Không cấp thị thực nhập cảnh vào Việt Nam khi thấy:

+ Giả mạo giấy tờ, khai sai sự thật

+ Vì lí do chống dịch bệnh

+ Vi phạm nghiêm trọng luật pháp Việt Nam trong lần nhập cảnh trước

+ Vì lí do bảo vệ an ninh quốc gia.

- Hoãn cấp thị thực:

+ Người đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự

+ Người đang chịu quyết định xử phạt hành chính

+ Người bị kiện cáo, tranh chấp dân sự

Vấn đề đơn giản hóa thủ tục xuất nhập cảnh

- Mục đích: thúc đẩy quan hệ với các quốc gia khác, có lợi cho quốc gia mình, góp phần hội nhập vào trào lưu phát triển của thế giới.

- Việt Nam kí nhiều hiệp định miễn thị thực với các nước, với một số nước ASEAN còn miễn cả thị thực với hộ chiếu phổ thông.

- Máy bay, tàu thuyền cũng phải làm thủ tục xuất nhập cảnh.

Read Full Post »

Đi chơi chán, mình với Ngọc vào ngồi trong sân kí túc xá trường ngoại ngữ. Công nhận trường ngoại ngữ đẹp, cây cối xanh tươi mát mẻ rợp bóng, giữa trưa nắng chang chang ngồi dưới tán cây ngắm bóng nắng thấy sung sướng. Cách đường Nguyễn Trãi có mấy bước mà không khí khác hẳn, yên bình và dễ chịu chứ không hề xô bồ, bụi bặm. Tự nhiên hai đứa thấy mình chùng lại. Ở ngoại thương làm gì có chỗ nào có nhiều cây như thế này (cỏ còn chẳng mọc được chứ nói gì đến cây), đi đâu cũng thấy toàn nhà là nhà. Hồi trước còn có một ít cây to ở trước cửa VJCC, còn bây giờ thì thay vào đám cây xanh tươi mát rượi như công viên ấy là tòa nhà 12 tầng sắp xây xong. Đến trường thấy toàn người với xe, chẳng còn sót mấy chỗ cho ghế đá, cho sinh viên ngồi học bài hay bàn chuyện phiếm. Sang ngoại ngữ chơi mới thấy sinh viên trường này sướng hơn trường mình bao nhiêu: trường rộng, cây xanh, nhà đẹp. Ngoại thương chỉ được cái danh, cơ sở vật chất thì chán chẳng buồn nói :(

Hôm nay ngồi dưới gốc cây bằng lăng, hai đứa giở trò nhặt hoa ngắt lá bói “yêu” hay “không yêu”, như hâm :D Hoa bằng lăng có 6 cánh muốn yêu thì chỉ cần bắt đầu bằng không yêu, muốn không yêu chỉ cần bắt đầu bằng yêu, lại còn bày đặt :D

Read Full Post »

Con gái mười tám đôi mươi như ngọn cỏ. Gió thổi nhẹ thôi cũng đổ, còn thổi còn đổ, nhưng không thổi nữa lại đứng dậy ngay.

Con gái hai tám ba mươi tuổi như cây tre. Gió phải thổi mạnh mới đổ được, nhưng đã đổ rồi thì có dựng cũng không dậy nữa.

Đoạn đầu thầy đúng rồi (trong trường hợp của em), còn đoạn sau thì em không biết :D

Read Full Post »

Đi kiến tập

Đầu kì I, bạn Hà lớp trưởng Pháp 3 nói cuối năm có một đợt đi kiến tập khoảng 3 tuần. Cả lớp xôn xao lên, đứa lo lắng, đứa háo hức. “Kiến tập này chơi là chủ yếu, rồi kiếm đâu đó cái dấu đóng vào bản báo cáo của mình thôi.” ==> thất vọng.

Cuối kì II, vụ kiến tập lại làm cả khối xôn xao. Mình tò mò đi hỏi các anh chị khóa trước xem kiến tập thì làm những cái gì, và làm ở đâu. Kết quả là: tự liên hệ công ti kiến tập (chủ yếu là ở nhà chơi rồi xin dấu người quen), tự bịa ra số liệu (số thật các công ti không bao giờ cho bọn nhãi ranh đâu), vân vân và vân vân. ==> thất vọng tập 2.

Mình quyết không để dịp kiến tập bị bỏ phí, đi hỏi các anh chị đã đi làm xem có cơ hội gì để nâng cao khả năng của mình không. Anh Dũng thì: “Em còn lâu mới đủ trình độ và kinh nghiệm để đi làm” (ô hay, không cho người ta đi làm thì làm sao có trình độ và kinh nghiệm?) Anh Hưng và anh Thức thì: “Ở nhà cho khỏe, hết hạn thì đem cái bài làm đến anh kí tên đóng dấu cho.” (Anh chỉ sợ em tiết lộ bí mật công ti anh thôi chứ gì?) Chị Hiền thì: “Đi làm làm cái gì cho khổ ra, mà có làm được cái gì đâu, chỉ vướng tay vướng chân người ta.” (Tư tưởng lười biếng đã ăn vào tiềm thức, chậc) ==> thất vọng tập 3.

(Một vài tập thất vọng nữa, hix)

Kiến tập là như thế này đây hả? Hả? Hả? Hả?

Read Full Post »

Hôm nay là buổi cuối cùng học môn Kinh tế công cộng của thầy (gọi là anh đi cho nó máu, vì thầy trò thân mật như anh em í mà :) )

12h, đi học hay không đi học? Hạnh và mình ngồi băn khoăn mãi, chẳng biết nên chọn bên nào (học thì lười, chơi thì không nỡ). Cuối cùng, mình kí quyết định đi học, vì buổi này là buổi cuối mà, không được gặp anh Hoàng Trung Dũng nữa tiếc lắm. Nhỡ đâu anh ấy lại hát karaoke như hôm trước (hôm trước vui quá, anh đứng hát, cả lớp hò hét vỗ tay, đến nỗi cô phó khoa phải chạy lên mắng cho anh một trận, anh dạ dạ vâng vâng xin lỗi rồi lệnh đóng hết cửa vào… hát tiếp :))

Trong ba năm học, có lẽ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mình là anh Dũng kinh công. Chưa thấy anh nào cá tính như anh này (ngày xưa học thầy Bình Vĩ mô II cũng có cảm giác như thế này, nhưng ấn tượng không mạnh bằng, hình như thầy nào từ Ngoại thương ra cũng cá tính kiểu thế này thì phải?).

Ngày đầu tiên vào lớp anh nói luôn: “Tôi sinh năm 79, mà theo tử vi, 79 với 87 rất hợp nhau.” Cả lớp hò hét như sấm, anh cười toe toét, giơ tay trái lên: “Có điều tôi có vợ rồi, hơi tiếc, vợ tôi không phải 87. Tuy nhiên, tử vi nói rồi, không chỉ hợp chuyện hôn nhân, chúng ta còn hợp nhau nhiều chuyện nữa, có lẽ trong đó có chuyện học.” Anh đã nói thế thì từ chối sao được, các em chỉ có nước gật đầu lia lịa thôi.

Hồi mới biết kì II học Kinh công, nghe cái tên thấy… ghê ghê, mình đã tò mò đi mua sách xem thử, thấy nào là thuế, nào là chính sách, nào là mô hình, nào là tổn thất xã hồi… Toàn những thứ nghe mà hoảng, giống như lặp lại năm thứ 2 với kinh tế vi mô. Nhưng anh Dũng (điểm này phải nói anh ấy quá tuyệt vời) đã dẹp hết những gì còn băn khoăn trong đầu bọn sinh viên sợ tính toán: “Mấy bài toán này để làm gì? Chỉ cần chạy Excel một tí thì ra hết. Cái chúng ta cần không phải là tính được tổn thất xã hội ròng là bao nhiêu hay hệ số Lorenz là mấy. Cái chúng ta cần là khả năng phân tích các chỉ số chúng ta có được trong tay, và áp dụng nó vào cuộc sống của chúng ta. Cái chúng ta cần là cái nhìn tổng quát. Chính vì thế tôi không bắt các em học theo kiểu của sinh viên bên Kinh tế quốc dân suốt ngày căm cúi tính tính toán toán để chẳng áp dụng được cái gì. Quan điểm của tôi là cho các em những kiến thức cơ bản nhất và giúp đỡ các em hoàn thiện khả năng phân tích và quan điểm kinh thế. Tôi cũng không thuê giáo viên bên kinh tế quốc dân sang dạy môn này, vì tôi muốn một thế hệ sinh viên học theo kiểu ngoại thương và có chất lượng đúng như thực lực của sinh viên ngoại thương (học theo kiểu kinh tế thì điểm của chúng ta thường rất thấp, vì bên đó rất mạnh về kinh tế cơ bản, và họ dạy theo kiểu của họ, không phù hợp với sinh viên ngoại thương.” Quan điểm của anh được sinh viên khối F (và 7 khối khác do anh dạy) ủng hộ tuyệt đối, gì chứ tính toán thì bọn khối D bên Ngoại thương sao đọ được với bọn khối A bên Kinh tế. Và hơn nữa, tất cả những gì bọn mình cần là những cái anh ấy định dạy chứ không phải những cái gì trong sách. Thật may khi được học anh Dũng ^^

Công nhận anh có khả năng thuyết trình cao, trong 20 buổi học anh, thì 12 buổi là cả lớp ngẩn người nghe anh nói (thỉnh thoảng lai bò ra cười, sao lại có người hài hước thế nhỉ, mà cái gì cũng thành chuyện cười được), 8 buổi còn lại cho các nhóm thuyết trình (8 buổi này lớp vắng như chùa Bà Đanh). Quan điểm của anh rất rõ ràng, cho các em cái nhìn và khả năng phân tích, lí thuyết chỉ học những cái cơ bản nhất, đủ để biết dùng nó vào việc gì. Những lời nói, nhận xét của anh sắc bén và… cay độc (các ông lãnh đạo mà nghe anh nói một buổi có lẽ về đau tim mà chết), từ chuyện các tập đoàn nhà nước, các chính sách hoang đường, các chương trình lớn và tốn kém, các vụ tham nhũng cho đến cái hiểm họa trước mắt của việc “hội nhập” khi chưa sẵn sàng. Tuy anh hơi cực đoan một tí (nghe bài anh giảng xong thấy Việt Nam đen tối và thiếu tương lai quá), nhưng các em lại thấy được nhiệm vụ của mình với… đời (trước hết là với mình đã)!

Thích nhất anh Dũng ở sự thân thiện và gần gũi với sinh viên, ít có anh nào lại sẵn sàng mời sinh viên về nhà chơi, hay lụi cụi bấm bấm tin nhắn trả lời một câu hỏi chẳng đâu vào đâu của bọn trẻ con nghịch ngợm như anh ấy.

Ở anh Dũng mình học được nhiều điều, nhiều nhất là ở khả năng lấy đời ra làm trò cười, và đứng trên hoàn cảnh (nhìn từ trên xuống thì tổng thể hơn nhưng cũng không quan sát được hết). Anh đã cho chúng em những giờ học vui vẻ và bổ ích, thêm không biết bao nhiêu là thang thuốc bổ nữa, chắc uống vài năm nữa mới hết ^^

Thích anh Dũng Kinh công nhất ^^

Read Full Post »

Ngồi đọc bài viết của anh HuyTT dạy Tin học cho lớp mình năm thứ nhất mới biết được hết ý nghĩa của cái logo mới trường mình (được chính thức đưa vào sử dụng ngày 2/5/07). Nguyên văn bài viết như sau:

Biểu tượng logo trường Đại học Ngoại Thương được thiết kế từ ý tưởng về 3 chữ cái F-T-U – 3 chữ đầu của từ Foreign Trade University – tên tiếng Anh của trường ĐH Ngoại thương. Tổng thể logo là hình ảnh biểu trưng với những ý nghĩa sâu sắc.

Ba chữ cái F-T-U trong thiết kế được cách điệu thành các khối liên tục, gọn gàng có lồng ghép, tạo nên một khối tổng hợp cân đối, vững chắc thể hiện một tinh thần đoàn kết, truyền thống tương thân tương ái của thầy và trò ĐH Ngoại thương.

Sự kết hợp hai màu trắng – đỏ trong thiết kế logo thể hiện đặc trưng của thương hiệu trường ĐH Ngoại thương, theo đó màu trằng là màu của sự khởi đầu, màu đỏ là màu của nhiệt huyết, sức mạnh, và chiến thắng. Màu đỏ kết hợp với màu trắng tạo ra sự nổi bật đối với thị giác, thể hiện tính hiện đại, năng động của nhà trường, thể hiện bản lĩnh của các thế hệ sinh viên đã được đào tạo từ mái trường ĐH Ngoại thương. Với ý tưởng này, thương hiệu muốn truyền đạt một thông điệp về chữ “Tài” và chữ “Tâm”, đó là sự coi trọng tài năng, tôn vinh nhiệt huyết, quyết tâm trưởng thành và con đường đi đến thành công.

Khối hình cầu là biểu tượng của một nền giáo dục quốc tế – điểm đến chung cho giáo dục đại học toàn cầu. Sự nổi bật của khối FTU trên nền hình cầu màu đỏ là hình ảnh khẳng định vị thế của trường ĐH Ngoại thương trong điều kiện hội nhập quốc tế, thể hiện khả năng phát triển của nhà trường. Khối hình cầu này là một thông điệp về mục tiêu, cơ hội cũng như thách thức đối với trường ĐH Ngoại thương trong nền giáo dục đại học khu vực và thế giới. Mục tiêu của nhà trường là vững mạnh để phát triển và hội nhập. Để vươn tới mục tiêu đó, ĐH Ngoại thương sẽ phải nắm bắt cơ hội, đồng thời vững bước vượt qua thách thức thời cuộc.

Logo trường ĐH Ngoại thương thể hiện sự kết hợp hoàn hảo giữa ngôn ngữ và hình ảnh, giữa hoạ tiết và màu sắc, là thông điệp về sức mạnh nội lực cũng như vị thế hiện tại và tương lai của trường ĐH Ngoại thương.

Còn logo cũ thì nó như thế này này (copy lại):

Con tàu => liên quan đến vận tải ngoại thương, quả địa cầu => yếu tố toàn cầu, vương miện => khẳng định vị thế của FTU ở khắp nơi, ngòi bút => viết lên những trang vàng lịch sử cho FTU và năm 1960 thể hiện được quãng thời gian FTU đã làm nên cái danh hiệu riêng của mình nữa.

Lại nói chuyện logo mới logo cũ, hôm trước cô Bình marketing dạy về thương hiệu và nhãn hiệu cũng lôi cái logo trường mình ra để nói. Cô hỏi cả lớp: “Logo mới và logo cũ cái nào đẹp hơn?” Cả lớp trả lời, logo cũ. “Vì sao?” “Vì màu sắc và bố cục đẹp hơn.” “Thế yêu cầu của một logo là gì? Logo cũ có đáp ứng được không?” Cả lớp ngồi im, có biết yêu cầu của một logo là gì đâu. “Logo mới gồm có những cái gì?” “Ba chữ FTU.” “Logo cũ gồm có những cái gì?” “Tàu biển, bút, quả địa cầu, 1960…” “Còn gì nữa?” Quên rồi, sao mà nhớ hết được, nhiều lắm. “Đến tôi dạy ở trường này hơn 20 năm cũng chẳng nhớ hết được logo cũ trường mình có những cái gì. Như vậy các em có thấy dễ dàng nhận biết logo cũ không? Yêu cầu của một logo là phải đơn giản, ấn tượng, dễ nhớ. Người ta nhìn vào có thể đọc được và ghi nhớ nó trong vòng 3 giây, nếu không, đó là một logo thất bại hoàn toàn. Như vậy các em thấy logo cũ và mới thì muốn dùng cái nào hơn?” “Logo mới ạ.” Cô giáo thành công tuyệt đối!

Read Full Post »

6h sáng.

Mưa…

Tớ nằm trong chăn, ngán ngẩm, chẳng muốn dậy.

Sao mà mưa to thế không biết. Kiểu này thì đi thi với cái áo mưa mỏng manh thì đảm bảo ướt hết. Nhưng biết làm sao được, đành phải dấn thân thôi, thi lại thì khổ lắm (lại còn mất học bổng nữa). Một nỗi khổ của kẻ ở xa trường, hix.

6h30.

Con đường gió bụi (không, mưa gió mới đúng, vừa mưa vừa rét) dài dằng dặc, tớ đạp xe và quả nhiên ướt hết từ đầu gối trở xuống.

7h.

Mọi người đã tụ tập đầy đủ, đang tranh thủ tụng lại bài. Mình sà vào đám buôn dưa lê, đứa nào cũng kêu không ôn được gì, bọn này chăm phải biết mà cứ giả bộ, chỉ có tớ hôm qua ngồi chẳng học được chữ nào, lại còn ngủ sớm nữa chứ, cộng thêm cả tuần không ôn, đầu gần như rỗng tuếch, chỉ nhớ có một ít những gì cô giáo dạy trên lớp. Chỉ lạy trời sao cho thi vào toàn cái mình biết (vô vọng!)

7h30.

Chờ mãi không thấy lớp nào vào thi, Diệp bèn đi thám thính.Tin không hay ho gì báo về: “Vẫn còn đang lắp máy!” Cứ tưởng hôm nay thi thì phải lắp máy từ hôm qua chứ, chẳng chịu chuẩn bị trước gì cả.

Thôi, đói rồi, sáng vội đi chưa kịp ăn gì, cả bọn kéo nhau đi ăn sáng. Tớ phục Diệp lăn lóc, ăn một lúc hết hai cái bánh ruốc, thêm một cái kem Merino, thế mà nhanh hơn tớ ăn một cái bánh ruốc. Người bé bé thế mà ăn ác thật! Duy nghe chừng rất tự hào về cô bạn gái ăn khỏe này (cậu ta chẳng ăn gì cả, chỉ ngồi nhìn thôi)

8h.

Ngóng ngóng trông trông mãi cũng thấy có một lớp bị gọi vào “lên thớt”, lớp Pháp 2, luôn luôn là con chim đầu đàn (cũng là con chuột thí nghiệm).

Bọn tớ ở ngoài vừa lo lắng vừa hồi hộp, lớp mình thi lượt thứ tư, tính ra khoảng 11h mới bắt đầu vào thi.

Mấy đứa than thở: “Biết thế này ngủ ở nhà cho sướng, đi sớm phải chầu chực cứ như ở Giảng Võ.”

Những đứa tích cực hơn (trong đó có tớ) lôi bài ra xem (oai ghê chưa, chỉ vì không học ở nhà nên ra đây tranh thủ được tí nào hay tí ấy). Diệp kêu, giờ hỏi vào thấy cái gì cũng mới tinh, cứ như chưa nghe thấy bao giờ. Tớ bị bọn nó hiểu lầm là dân tộc Chăm (học) mới sợ chứ, cái gì cũng phần này hỏi xem phần này thế nào đi, thực ra tớ cũng chỉ biết là nó “nghe quen quen, hình như thấy ở đâu rồi” chứ cũng chẳng rõ nó cụ thế ra làm sao. Thế là tớ cầm vở lên hỏi như thật (kinh!), thỉnh thoảng có những chỗ rắc rối một tí còn lên giọng giảng giải mới ghê chứ. Nhưng qua mấy cái này tớ cũng tự nhặt cho mình cái gì đó. Hehe

Công nhận bọn con trai chăm nghe thời sự và biết nhiều về các thông tin mới. Có những thứ tớ nghe xong, mặt nghệt ra như ngố, lại phải nhờ Đạt với Đô giảng cho nghe mới hiểu (ví dụ: AIA: ASEAN investment area, mình lại tưởng là American Insurance Agency, chết thật, làm xong bài bảo hiểm loạn chữ luôn.)

Sau khi học chán chê, bỗng nhiên có vấn đề phát sinh: Thị trường chung châu Âu đổi tên thành Liên mình Châu Âu từ bao giờ? Sách nói là 1994, cô giáo và một số tài liệu nói là 1992, lại có một số tài liệu của thầy cô giáo khối khác nói là 1993, choáng. Có những 3 đáp án, chẳng biết theo ai (điển hình của lắm thầy nhiều ma), thế là lại phải mò lên mạng xem trang web chính thức của EU, hóa ra có dự định đổi tên từ 1992, kí quyết định năm 1993, chính thức mang tên EU từ 1994. Rắc rối! Nhưng rồi vẫn không quyết định được nếu hỏi vào thì sẽ trả lời gì, thôi, thống nhất theo cô giáo vậy.

9h.

10h..

Lớp Pháp 3 lên phòng máy, chuẩn bị thi. Có nghĩa là Pháp 2 đã thi xong rồi?

Cả đám nháo nhác, chỉ mong có tên Pháp 2 nào xuống để thỏa mãn cơn đói thông tin của bọn mình.

11h…

Mãi mà chẳng thấy Pháp 2 ra ngoài cho anh em thăm dò thông tin, không hiểu tại sao?

Thỉnh thoảng lại thấy bạn Đông chạy từ nhà E sang nhà G, lúc thì bê cái máy in, lúc thì bê cái CPU, chẳng biết để làm gì????

Bọn tớ sốt ruột, đứng ngồi không yên. Chẳng biết có chuyện gì mà lâu thế?

Diệp tóm được Hà, có một câu trả lời làm bọn tớ càng bất an hơn: Máy tính lởm lắm, chạy một lúc lại trục trặc, có đứa phải làm lại bài 3 lần. Trời ơi là trời, kinh khủng quá!!!

Diệp lại kêu đói (bó tay bà này). “Kiểu này thế nào tí nữa các thầy cô cũng bảo mình đến chiều mới thi cho mà xem, liệu đi ăn đi là vừa.”

Cả bọn cố chờ thêm một tí, rồi một tí nữa, và cô giáo thông báo: “Chiều 1h thi.”

Kinh hoàng, tưởng thi từ 7h, thế mà phải chờ đến tận chiều mới có máy mà thi. Chưa bao giờ bọn tớ mong được thi, được “lên thớt” như lúc này, chờ đợi thật là một cực hình!

11h45.

Nắng.

Lúc sáng mưa gió bão bùng rét mướt là thế mà giờ nắng nóng muốn chết. Ngồi đâu cũng thấy nóng. Mấy hàng ăn thì đông như kiến, chẳng muốn vào cái “lò người” ấy, cả bọn lại lếch thếch kéo nhau đi ăn bún. Ăn cũng chẳng ngon lành gì, chỉ mệt mỏi và chán nản vì chờ đợi.

1h.

Lại cảnh ngóng trông được vào thi.

Mấy câu hỏi vừa kiếm được từ mấy cái đầu chẳng nhớ được gì mấy của bọn vừa thi xong được đem ra thảo luận. Giá mà trong năm học bọn mình cũng nhiệt tình được như thế này thì tốt quá! :) Công nhận lắm câu vừa khó vừa chuối, lại có mấy câu cứ như là đánh đố í. Thế mà cô giáo bảo chỉ có 7 câu khó thôi, đúng là không thể tin được!

1h30.

Cuối cùng thì cũng được gọi vào.

70 câu, 45 phút, nghe thì sợ nhưng làm thì công nhận là nhanh, tớ làm hết 20 phút, ngoài những câu dính dáng đến ngày tháng năm… (tớ bó tay toàn tập) ra thì hầu như làm được hết. Có mấy câu dễ đến nỗi nhắm mắt làm cũng đúng, có những câu mình đọc xong chăng nhớ nó ở chỗ nào, thậm chí chắc chắn nó thuộc phần cô giáo khẳng định là không thi, shock! Làm xong ngồi ngắm nghía chán chê rồi ấn nút nộp bài, không dám sửa vì mình mắc cái tội càng sửa càng sai, tốt nhất là giữ nguyên ý kiến ban đầu.

Hồi hộp chờ đợi báo điểm.

8,57! Mừng quá, hú vía, cứ tưởng sẽ bết lắm chứ, không ngờ cũng được, héhé, nếu mình làm tốt tiểu luận và kiểm tra giữa kì thì có khả năng sẽ lên 9 lắm, lạy trời lạy phật, con ăn ở hiền lành…

2h15.

Cô giám thị bảo: “Các em chờ khoảng 30 phút nữa vào kí tên.”

Cả bọn hí hửng, sắp được về, sắp được về rồi… Ra ngoài hỏi điểm nhau tíu tít, điểm mình cao nhì lớp, sướng!

2h45.

Chưa được vào kí. Mọi người tự an ủi nhau, chắc là để cho lớp Nhật thi xong rồi in kết quả, kí một thể cho tiện.

3h.

Nắng, nóng.

Lớp Nhật đã ra được một lúc. Vẫn chưa thấy có thông báo kí tên.

Lại thấy thêm một lớp nữa vào thi. K45, thi kinh tế vi mô I.Mọi người lại mệt mỏi nhìn nhau… Phải chờ cho lớp này thi xong quá!

4h.

Chán lắm rồi, cả lớp Trung và lớp Nhật ngồi la liệt cả cầu thang. Ai cũng có vẻ mệt mỏi, những khuôn mặt lờ đờ vì thiếu ngủ, những lời đối thoại rời rạc, mấy đứa gục đầu xuống ngủ tạm.

Chờ, chờ, chờ rồi lại chờ…

Vẫn không thấy giám thị gọi vào kí tên, hình như máy có vấn đề gì đó?

Ai mà tin được thi có 45 phút mà phải mất cả ngày thế này?

5h.

Mấy đứa con gái bọn tớ kéo nhau xuống sân bóng rổ. Hoa và Diệp ngồi ngắm để bầu ra “nam khôi” của sân bóng.

Gió mát, không khí sôi động làm bọn tớ quên cả việc chính mình đang làm là chờ kí tên (may quá).

Đang hăng say cãi nhau xem anh áo vàng với anh áo xanh kẻ anh nào đẹp trai hơn, thì có thông báo cô giáo đã đi in kết quả về rồi, chỉ cần lên kí tên là được về. Thế là các anh đẹp trai ra rìa hết, bọn mình lao lên tầng, tranh nhau kí tên và nhanh chóng rút quân.

Một ngày dài dằng dặc đã kết thúc. 10 tiếng đồng hồ chầu chực chỉ để thi 45 phút và kí một cái tên, không thể tin được!

Hôm nay nhìn chung kết quả không đến nỗi nào, chỉ có điều mấy cái thủ tục trường mình nó kinh dị quá, chắc trên đời này chẳng có mấy cái trường khủng khiếp như thế này. Mang tiếng trường đoạt cúp thương hiệu Vàng quá! Thất vọng thất vọng!

Read Full Post »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.