Feeds:
Posts
Comments

Archive for May, 2008

“Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ” :D

Đúng thật, mình lúc đầu lo cuống lên, vì năm ngoái trường Chí Linh đã “ngoại giao” quá tốt đến nỗi 98.7% học sinh đỗ tốt nghiệp, nên biết đâu năm nay sẽ bị “mạnh tay” hơn? Nhưng trường Chí Linh mà, không ngoại giao tốt thì sao mà nổi tiếng thế được. Năm nay chắc lại đỗ đến 99% chứ ít gì. Số Thảo Nguyên may thật, chẳng hẩm hiu như số mình. Dễ nó tốt nghiệp giỏi mất, mặc dù trong đầu chẳng có tí Vật Lí với Sinh học hay Lịch sử nào! ^^

Ngày mai mình và Thảo Nguyên cùng đi thi, mình thi Marketing còn Thảo Nguyên thi nốt hai môn còn lại. Thi xong là được về nhà rồi, nhớ quá, nhớ chết đi được.

Read Full Post »

Mình rõ hâm, đi từ chối người ta xong lại ngồi ngẩn ra vì buồn. Không hiểu nổi là buồn vì cái gì nữa? Vì làm anh ấy buồn chắc? Có thể lắm, vì mình vốn quý anh ấy mà, giống như một người bạn người anh tốt, lúc nào đi cùng mình sang đường cũng bảo mình đi sang phía bên phải anh ấy, để xe có tránh không kịp thì cũng không ảnh hưởng được đến mình. Một người anh tốt, chỉ thế thôi, không hơn. Mình thừa biết anh ấy thích mình lâu rồi, từ hồi mấy anh em còn hay tụ tập trên Cầu Giấy, và mình biết không bao giờ mình thích được anh ấy, nên vẫn luôn tránh né, vẫn luôn tìm một cách nào đó để anh ấy không nghĩ đến mình nữa, hay ít ra là từ chối làm cho anh ấy không bị tổn thương. Nhưng cái khó nhất là điều khiển tình cảm, cả của mình và của người khác. Anh ấy vẫn bày tỏ, và mình từ chối. Nửa năm trôi qua, tưởng anh không nghĩ đến mình nữa, vậy mà gặp lại anh vẫn nói câu ấy. Lại một lần từ chối. Lại buồn, lặp lại y như cũ. Biết là làm người ta buồn, nhưng biết làm sao đây? Nếu tình cảm rõ ràng như kiểu thị trường có “thông tin hoàn hảo” thì có phải đỡ hơn không? Ai cũng mập mờ, chính mình cũng như vậy mà, lúc nào cũng ngại không dám nói ra. (Từ chối mãi rồi biết đâu khi mình mở miệng nói thì chính mình lại là người bị từ chối?)

Read Full Post »

Thảo Nguyên nhắn tin: “Bao giờ chị về, lần này đi lâu thế? Gần một tháng rồi đấy.”

“Chị sắp thi nhiều môn lắm, không về được đâu, tuần trước sợ em thi không về được. Chị không về cả nhà có nhớ chị không?”

“Khỏi phải nói. Tuần trước em nói em chuẩn bị thi nên không cho chị về, mẹ không chịu được còn xin em cho chị về đi. Hehe.”

:(( Nguyên ơi là Nguyên, em nói thế làm chị nhớ nhà chết đi được. Mẹ buồn cười quá, nhưng mà con thương mẹ quá, sau này hai đứa con đi hết thì mẹ sống thế nào đây? :((

Read Full Post »

Phố Wall là nơi duy nhất mà những người đi xe Rolls Royce nghe những lời tư vấn từ những người đi xe điện ngầm. Robert Kiyosaki nói thế.

Tình yêu là nơi duy nhất mà những người kinh nghiệm đầy mình hỏi người chẳng có tí kinh nghiệm nào nhờ gỡ rối. Thủy Tiên nói thế. :D

Thủy Tiên đã yêu bao giờ đâu mà cứ đi hỏi những chuyện đại loại như “tao với anh ấy dạo này thế nọ, dạo này thế kia” hay “tao lại cãi nhau với ông ấy rồi, biết làm gì bây giờ?” Đến anh Thức còm 30 cái xuân xanh rồi vẫn cứ nhắn tin hỏi “Anh biết làm sao đây?” Ô hay, thân em em còn chả lo xong, lấy cái gì ra mà lo cho các anh các chị? Tại mọi người mà Thủy Tiên sợ yêu quá đến giờ thành ra ế rồi đây này, bắt đền đấy :(

Read Full Post »

Đi chơi chán, mình với Ngọc vào ngồi trong sân kí túc xá trường ngoại ngữ. Công nhận trường ngoại ngữ đẹp, cây cối xanh tươi mát mẻ rợp bóng, giữa trưa nắng chang chang ngồi dưới tán cây ngắm bóng nắng thấy sung sướng. Cách đường Nguyễn Trãi có mấy bước mà không khí khác hẳn, yên bình và dễ chịu chứ không hề xô bồ, bụi bặm. Tự nhiên hai đứa thấy mình chùng lại. Ở ngoại thương làm gì có chỗ nào có nhiều cây như thế này (cỏ còn chẳng mọc được chứ nói gì đến cây), đi đâu cũng thấy toàn nhà là nhà. Hồi trước còn có một ít cây to ở trước cửa VJCC, còn bây giờ thì thay vào đám cây xanh tươi mát rượi như công viên ấy là tòa nhà 12 tầng sắp xây xong. Đến trường thấy toàn người với xe, chẳng còn sót mấy chỗ cho ghế đá, cho sinh viên ngồi học bài hay bàn chuyện phiếm. Sang ngoại ngữ chơi mới thấy sinh viên trường này sướng hơn trường mình bao nhiêu: trường rộng, cây xanh, nhà đẹp. Ngoại thương chỉ được cái danh, cơ sở vật chất thì chán chẳng buồn nói :(

Hôm nay ngồi dưới gốc cây bằng lăng, hai đứa giở trò nhặt hoa ngắt lá bói “yêu” hay “không yêu”, như hâm :D Hoa bằng lăng có 6 cánh muốn yêu thì chỉ cần bắt đầu bằng không yêu, muốn không yêu chỉ cần bắt đầu bằng yêu, lại còn bày đặt :D

Read Full Post »

Con gái mười tám đôi mươi như ngọn cỏ. Gió thổi nhẹ thôi cũng đổ, còn thổi còn đổ, nhưng không thổi nữa lại đứng dậy ngay.

Con gái hai tám ba mươi tuổi như cây tre. Gió phải thổi mạnh mới đổ được, nhưng đã đổ rồi thì có dựng cũng không dậy nữa.

Đoạn đầu thầy đúng rồi (trong trường hợp của em), còn đoạn sau thì em không biết :D

Read Full Post »

Sáng sớm chưa tỉnh ngủ hẳn đã nghe tiếng điện thoại reo, mình trả lời với cái giọng rất chi là… ngái ngủ, vì biết gọi cho mình giờ này một là bố mẹ, hai là Thảo Nguyên, ba là anh Thức còm.

Đúng thật, anh Thức có vẻ hí hửng thông báo cho mình cái tin anh đang ở trên Hà Nội, mà ở những ba ngày liền nhá, đi họp ở trên Bộ giáo dục. Tin cũ rích, mình đã biết từ tối hôm qua rồi. Thời đại công nghệ thông tin mà, Thảo Nguyên đã thông báo sớm (định nhờ anh Thức ôm giúp cho quyển từ điển về).

Hơi cụt hứng một tí, nhưng không sao, anh lấy lại tinh thần ngay, đòi mời mình đi ăn trưa. Mình lại dội cho thêm tí nước lạnh vào đậu: “Chiều em thi bảo hiểm. Không đi được.”

Tinh thần “ông già” xuống thêm tí nữa, nhưng vẫn cố: “Thế tối nay đi chơi được không?” OK thôi, chả lẽ từ chối mãi?

7h30 phút tối, Thức còm gọi điện với một vẻ rất chi là tức tối: “Bác Thuấn đang ngồi ăn với mấy ông chiến hữu, anh không làm thế nào mà chuồn được.” “Thế thì thôi vậy, hôm khác đi chơi cũng không sao.” “Không được, nhất định hôm nay anh phải đưa em đi chơi.” (trẻ con hết chỗ nói, thằng nhóc 30 tuổi)

Mãi rồi anh cũng trốn được mấy ông chiến hữu trường Đại học Tổng hợp của 40 năm trước, phóng taxi thẳng xuống nhà mình rồi gọi anh Hưng và chị Hảo ra đón. Mấy anh em đi chơi bời hát hò đến tận 11h đêm mới mò được về đến nhà (dạo này mình hay đi chơi về muộn chắc bác Mơ nghĩ mình hư lắm nhỉ ^^)

Hình như chơi thế anh Thức thấy vẫn còn chưa đủ, hôm nay lại rủ vợ chồng anh Hưng với mấy người ban nữa tổ chức ăn uống, lại kéo mình theo. Đến giờ rồi, đi thôi :D

Read Full Post »

Đi kiến tập

Đầu kì I, bạn Hà lớp trưởng Pháp 3 nói cuối năm có một đợt đi kiến tập khoảng 3 tuần. Cả lớp xôn xao lên, đứa lo lắng, đứa háo hức. “Kiến tập này chơi là chủ yếu, rồi kiếm đâu đó cái dấu đóng vào bản báo cáo của mình thôi.” ==> thất vọng.

Cuối kì II, vụ kiến tập lại làm cả khối xôn xao. Mình tò mò đi hỏi các anh chị khóa trước xem kiến tập thì làm những cái gì, và làm ở đâu. Kết quả là: tự liên hệ công ti kiến tập (chủ yếu là ở nhà chơi rồi xin dấu người quen), tự bịa ra số liệu (số thật các công ti không bao giờ cho bọn nhãi ranh đâu), vân vân và vân vân. ==> thất vọng tập 2.

Mình quyết không để dịp kiến tập bị bỏ phí, đi hỏi các anh chị đã đi làm xem có cơ hội gì để nâng cao khả năng của mình không. Anh Dũng thì: “Em còn lâu mới đủ trình độ và kinh nghiệm để đi làm” (ô hay, không cho người ta đi làm thì làm sao có trình độ và kinh nghiệm?) Anh Hưng và anh Thức thì: “Ở nhà cho khỏe, hết hạn thì đem cái bài làm đến anh kí tên đóng dấu cho.” (Anh chỉ sợ em tiết lộ bí mật công ti anh thôi chứ gì?) Chị Hiền thì: “Đi làm làm cái gì cho khổ ra, mà có làm được cái gì đâu, chỉ vướng tay vướng chân người ta.” (Tư tưởng lười biếng đã ăn vào tiềm thức, chậc) ==> thất vọng tập 3.

(Một vài tập thất vọng nữa, hix)

Kiến tập là như thế này đây hả? Hả? Hả? Hả?

Read Full Post »

Anh Thức lúc trước suốt ngày nhắn tin than thở chán đời. Sống trong môi trường ngột ngạt như anh ấy thì đúng là đáng chán đời thật. Hôm 1.5 rủ mình đi chơi, mình không chịu đi chắc giận lắm, dạo này chả thấy nói năng gì nữa.

Anh Tùng thì từ ngày cưới xong chẳng thấy mặt mũi đâu. Chắc rước được em yêu về nhà rồi nên không cần em họ nữa. Ghét thế. Ngày xưa suốt ngày mua kem cho mình ăn.

Anh Dũng nhiều lúc làm mình bực nhưng cũng dễ thương. Trong các anh em họ mình thân với anh ấy nhất, cái gì cũng nói cho anh ấy nghe. Thế mà khi nói chuyện về mơ ước lập công ti thời trang cho anh ấy nghe thì anh ấy dội nước lạnh vào đầu, mà lại còn dội lấy dội để chứ. Cái gì mà em còn ngây thơ lắm, đời không dễ dàng đâu, em công chúa thế chỉ lấy thằng nào giàu rồi chơi thôi, đi làm làm gì cho vất vả… Chắc lúc ấy anh ấy tưởng mình không nghiêm túc. Dạo này thấy nói chuyện nghiêm chỉnh hơn, không bắt bẻ nữa, nhưng lại hay hỏi những câu hỏi khó quá, em mới sống có 21 năm, làm sao đủ khả năng trả lời? Nhưng mình biết anh ấy cũng lo cho mình lắm. Anh đã lên tận Hà Nội để đi gặp một chi K43 có cùng mơ ước với mình mà, hi vọng sẽ có thể giúp mình làm gì đó. Anh Dũng tốt thật, quý anh nhất nhà :)

Lại còn anh Hưng nữa, lấy vợ mua nhà xong, mất hơn một năm mới liên lạc được với anh này. Chưa hỏi han được câu gì đã hỏi mình có người yêu chưa. Có làm sao được mà có, em đã thấy ai ngon lành hay ho đến mức yêu được đâu. Thế là anh xúi mình yêu em trai anh ấy, và quảng cáo hết lời, cao to đẹp trai hơn anh nè (thế thì chắc là cao to đẹp trai lắm, nhìn anh là khối em chết rồi – nếu anh gầy đi một tí), là kĩ sư hàng không học ở học viện hàng không không quân nè, còn gì nữa ấy nhỉ (quên mất tiêu rồi) Nếu những lời anh Hưng nói là thật thì chắc em đồng ý quá :) Em cứ để một chỗ nhé, anh Hưng không được quên đâu đấy :)

Read Full Post »

Hôm nay là buổi cuối cùng học môn Kinh tế công cộng của thầy (gọi là anh đi cho nó máu, vì thầy trò thân mật như anh em í mà :) )

12h, đi học hay không đi học? Hạnh và mình ngồi băn khoăn mãi, chẳng biết nên chọn bên nào (học thì lười, chơi thì không nỡ). Cuối cùng, mình kí quyết định đi học, vì buổi này là buổi cuối mà, không được gặp anh Hoàng Trung Dũng nữa tiếc lắm. Nhỡ đâu anh ấy lại hát karaoke như hôm trước (hôm trước vui quá, anh đứng hát, cả lớp hò hét vỗ tay, đến nỗi cô phó khoa phải chạy lên mắng cho anh một trận, anh dạ dạ vâng vâng xin lỗi rồi lệnh đóng hết cửa vào… hát tiếp :))

Trong ba năm học, có lẽ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mình là anh Dũng kinh công. Chưa thấy anh nào cá tính như anh này (ngày xưa học thầy Bình Vĩ mô II cũng có cảm giác như thế này, nhưng ấn tượng không mạnh bằng, hình như thầy nào từ Ngoại thương ra cũng cá tính kiểu thế này thì phải?).

Ngày đầu tiên vào lớp anh nói luôn: “Tôi sinh năm 79, mà theo tử vi, 79 với 87 rất hợp nhau.” Cả lớp hò hét như sấm, anh cười toe toét, giơ tay trái lên: “Có điều tôi có vợ rồi, hơi tiếc, vợ tôi không phải 87. Tuy nhiên, tử vi nói rồi, không chỉ hợp chuyện hôn nhân, chúng ta còn hợp nhau nhiều chuyện nữa, có lẽ trong đó có chuyện học.” Anh đã nói thế thì từ chối sao được, các em chỉ có nước gật đầu lia lịa thôi.

Hồi mới biết kì II học Kinh công, nghe cái tên thấy… ghê ghê, mình đã tò mò đi mua sách xem thử, thấy nào là thuế, nào là chính sách, nào là mô hình, nào là tổn thất xã hồi… Toàn những thứ nghe mà hoảng, giống như lặp lại năm thứ 2 với kinh tế vi mô. Nhưng anh Dũng (điểm này phải nói anh ấy quá tuyệt vời) đã dẹp hết những gì còn băn khoăn trong đầu bọn sinh viên sợ tính toán: “Mấy bài toán này để làm gì? Chỉ cần chạy Excel một tí thì ra hết. Cái chúng ta cần không phải là tính được tổn thất xã hội ròng là bao nhiêu hay hệ số Lorenz là mấy. Cái chúng ta cần là khả năng phân tích các chỉ số chúng ta có được trong tay, và áp dụng nó vào cuộc sống của chúng ta. Cái chúng ta cần là cái nhìn tổng quát. Chính vì thế tôi không bắt các em học theo kiểu của sinh viên bên Kinh tế quốc dân suốt ngày căm cúi tính tính toán toán để chẳng áp dụng được cái gì. Quan điểm của tôi là cho các em những kiến thức cơ bản nhất và giúp đỡ các em hoàn thiện khả năng phân tích và quan điểm kinh thế. Tôi cũng không thuê giáo viên bên kinh tế quốc dân sang dạy môn này, vì tôi muốn một thế hệ sinh viên học theo kiểu ngoại thương và có chất lượng đúng như thực lực của sinh viên ngoại thương (học theo kiểu kinh tế thì điểm của chúng ta thường rất thấp, vì bên đó rất mạnh về kinh tế cơ bản, và họ dạy theo kiểu của họ, không phù hợp với sinh viên ngoại thương.” Quan điểm của anh được sinh viên khối F (và 7 khối khác do anh dạy) ủng hộ tuyệt đối, gì chứ tính toán thì bọn khối D bên Ngoại thương sao đọ được với bọn khối A bên Kinh tế. Và hơn nữa, tất cả những gì bọn mình cần là những cái anh ấy định dạy chứ không phải những cái gì trong sách. Thật may khi được học anh Dũng ^^

Công nhận anh có khả năng thuyết trình cao, trong 20 buổi học anh, thì 12 buổi là cả lớp ngẩn người nghe anh nói (thỉnh thoảng lai bò ra cười, sao lại có người hài hước thế nhỉ, mà cái gì cũng thành chuyện cười được), 8 buổi còn lại cho các nhóm thuyết trình (8 buổi này lớp vắng như chùa Bà Đanh). Quan điểm của anh rất rõ ràng, cho các em cái nhìn và khả năng phân tích, lí thuyết chỉ học những cái cơ bản nhất, đủ để biết dùng nó vào việc gì. Những lời nói, nhận xét của anh sắc bén và… cay độc (các ông lãnh đạo mà nghe anh nói một buổi có lẽ về đau tim mà chết), từ chuyện các tập đoàn nhà nước, các chính sách hoang đường, các chương trình lớn và tốn kém, các vụ tham nhũng cho đến cái hiểm họa trước mắt của việc “hội nhập” khi chưa sẵn sàng. Tuy anh hơi cực đoan một tí (nghe bài anh giảng xong thấy Việt Nam đen tối và thiếu tương lai quá), nhưng các em lại thấy được nhiệm vụ của mình với… đời (trước hết là với mình đã)!

Thích nhất anh Dũng ở sự thân thiện và gần gũi với sinh viên, ít có anh nào lại sẵn sàng mời sinh viên về nhà chơi, hay lụi cụi bấm bấm tin nhắn trả lời một câu hỏi chẳng đâu vào đâu của bọn trẻ con nghịch ngợm như anh ấy.

Ở anh Dũng mình học được nhiều điều, nhiều nhất là ở khả năng lấy đời ra làm trò cười, và đứng trên hoàn cảnh (nhìn từ trên xuống thì tổng thể hơn nhưng cũng không quan sát được hết). Anh đã cho chúng em những giờ học vui vẻ và bổ ích, thêm không biết bao nhiêu là thang thuốc bổ nữa, chắc uống vài năm nữa mới hết ^^

Thích anh Dũng Kinh công nhất ^^

Read Full Post »

Mother's Day

Ngày 11-5, con chợt nhớ ra thì đã hơi muộn, giờ này chắc mẹ đã ngủ rồi. Cả một ngày dài trong nhà, con đã không nhớ ra để nhắn cho mẹ một cái tin, hay gọi cho mẹ một cuộc điện thoại, con xin lỗi vì sự vô tâm này.

Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá, muốn về với mẹ quá. Hà Nội này với con sao mà xô bồ và vô nghĩa đến thế? Tại sao giữa thành thị đông đúc con lại cô đơn đến thế?

Cầu cho mẹ luôn hạnh phúc, luôn bình an, luôn may mắn. Con biết nhiều khi con làm mẹ buồn, nhưng con luôn luôn cố gắng để trở thành một chỗ dựa thật vững chắc cho mẹ. Mẹ hãy tin tưởng và động viên con nhé!

Read Full Post »

Chuyện Thái muốn mình gọi là anh được mình gật đầu đồng ý nhanh chóng (dù sao cũng là có thâm niên gọi bạn trai bằng tuổi là anh rồi), nhưng hình như gây cho Thái ảnh hưởng không nhỏ :))

Những tin nhắn của Thái cho mình càng lúc càng thấy thân mật, đến nỗi Ngọc phải buông cho một câu: “Thế này thì khác quái gì người yêu?”

Ừ thì đúng là chẳng khác gì cả thật, nhưng đấy là tại Thái đặt ra mệnh đề là “giả sử chúng ta yêu nhau” đấy chứ? Yêu nhau không nhắn tin thân mật thì còn làm được gì nữa?

Nhưng “giả sử” cách “thật” xa lắm :)

Có điều tên Thái ngốc ấy, tại sao lại đi khoe chuyện mình gọi hắn là anh chứ? Khoe với ai chả khoe, khoe với Hiền (người mình không muốn biết nhất). Sau khi nghe Ngọc nói xong, thấy ghét Thái không chịu được. (Ghét nhất là lúc Ngọc bảo Hiền nói chuyện về Thái cứ như Thái thích Hiền lắm. Thích Hiền thì thôi Thủy Tiên đi, dẹp, dẹp, dẹp hết!)

Read Full Post »

“Sao lâu lắm không thấy mày sang chơi? Dạo này có nhiều chuyện buồn quá chẳng biết nói với ai cả.”

Nhận tin nhắn thấy hơi bất ngờ, Ngọc chưa bao giờ cần mình như thế này cả. Không hiểu có chuyện gì. Mà đúng là lâu lắm mình không sang nhà Ngọc thật, một phần vì xa, một phần vì không muốn gặp Hiền. Nhưng thấy Ngọc kêu buồn mình không thể nào không sang được. Thế là mình lôi Hạnh sang Cầu Giấy thăm nó.

Dạo này nhìn nó có vẻ không tươi tỉnh như hồi trước. Lúc đến thấy nó đang ngồi nói chuyện với Trang hàng xóm. Mình sang nó vội vàng đi chợ mua đồ ăn đòi chiêu đãi. Vẫn như xưa, hiếu khách và chu đáo, có điều bỏ khách ở nhà một mình (sau khi mớm cho mình một tin giật gân làm cả mình và Hạnh sững sờ)

Bỏ qua vấn đề ăn uống, thực sự hôm lên thăm Ngọc thấy có quá nhiều chuyện để nói, toàn chuyện buồn và rắc rối. Những chuyện mới xảy đến chỉ trong có hai tuần Hiền ở nhà Ngọc khiến không chỉ Ngọc, mà cả Trang bên hàng xóm xấu hổ không biết trốn đi đâu, thậm chí Trang còn bị xấu mặt đến nỗi chỉ biết cách nhanh nhanh tìm nhà để chuyển.

Ngọc hay gặp rắc rối chuyện bạn bè, nhưng có lẽ chưa bao giờ gặp phải những rắc rối lớn như thế này. Tội nghiệp nó. Nó không thể dửng dưng hờ hững như mình được, nên nó sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn, nhưng đôi khi những người bạn ấy lại là những người làm nó tổn thương rất nặng. Thương thì thương đấy, nhưng mình biết làm gì cho nó đây? Mình chỉ biết nói với nó vài câu an ủi (thừa biết là chẳng có tác dụng gì mấy trong chuyện này) và thấy thực sự đồng cảm với nó thôi. Nếu ở trong hoàn cảnh này, và với tính cách của mình, mình sẽ giải quyết theo hướng hoàn toàn khác với nó, nhưng không tử tế, không hi sinh vì bạn bè nhiều như Ngọc thì làm sao có thể gặp được những hoàn cảnh như thế chứ?

Tự nhiên thấy thương Ngọc quá, người tốt sao hay phải chịu khổ thế nhỉ?

Read Full Post »

Protected: Scandal!!!

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Read Full Post »