Feeds:
Posts
Comments

Archive for August 17th, 2008

Một câu chuyện mà mãi đến giờ ông ngoại mới chịu kể (sau khi nghe hai đứa cháu năn nỉ gãy cả lưỡi, cả mẹ cũng chưa biết cơ mà ^^)

Năm 1946, sau khi giành chính quyền, ông được tham gia làm cảnh sát, có nhiệm vụ giữ trật tự cho khu vực bến đò chỗ cầu Bình bây giờ. Khi đó ông 21 tuổi.

Bà lúc đó còn nhỏ, mới có 17, theo chị gái là bà Chấn đi bán bún cua ở bến đò.

Ông bị gia đình ép cưới một bà tên San, nhà giàu nhất làng (người ta đến tận nhà hỏi, lại còn bảo nếu cưới sẽ cho một con trâu và hai mẫu đất), mà theo lời ông nói thì: “Ông sợ nhất là người xấu và dốt, còn bà ấy thì đúng là dạng ông sợ nhất.” Tiêu chuẩn chọn vợ của ông khá cao ^^ thứ nhất phải xinh đẹp, thứ hai là phải thông minh, toàn những điều kiện tiên quyết để có một thế hệ nối tiếp tốt. Thế là ông không nghe lời cha mẹ, chỉ lo làm nhiệm vụ.

Công tác được mấy tháng ở bến đò, một hôm, ông vào ăn trưa trong quán của bà ^^ Thấy bà xinh đẹp (hehe, ông khen bà đẹp nhất làng. Đẹp thật mà, năm 44 bà đi chụp ảnh, cửa hàng lấy ảnh ra làm mẫu, bọn Pháp nhìn thấy tổ chức cả một trận càn để lùng bắt cô bé 15 tuổi cơ mà), nhanh nhẹn lại khéo léo, ông tiếp tục để ý. Chiêu tìm hiểu của ông là độc nhất vô nhị: Trong quán của hai chị em bà có một cái chõng để bày đồ ăn, buổi tối ông vào ngồi chờ đến lúc hết khách thì năm ra chõng ngủ. Đến sáng, hai chị em bà dọn hàng, thấy có anh cảnh sát nằm đấy thì không nỡ gọi dậy (thực ra lúc ấy ông dậy rồi, chỉ giả vờ ngủ để tranh thủ ngắm bà thôi, ranh ma thật^^) Đến lúc dọn hàng vẫn không thấy ông dậy, hai chị em (đều chưa có chồng cả) ngại không dám gọi, cứ đùn đẩy nhau mãi, để kệ ông nằm đấy cười thầm trong bụng. Sau khi quan sát kĩ, thấy bà đạt tiêu chuẩn rồi, ông quyết định theo đuổi.

Tình yêu của ông bà đúng kiểu bài “Thơ duyên”, ngây thơ và trong sáng không tả được. Em bước điềm nhiên không vướng chân/Anh đi lững đững chẳng theo gần/Vô tư nhưng giữa bài thơ dịu/Anh với em như một cặp vần… Sau khi đi theo bà về nhà được mấy lần, chẳng nói với nhau câu nào, ông bảo các cụ mang lễ đến hỏi, rồi “rước nàng về dinh” luôn. Giờ hỏi lại mới biết không phải chỉ có ông bị “sét đánh”, bà còn để ý ông từ lúc ông mới đi làm ở bến đò, “lúc ấy ông mày đeo súng trông rất oách, thấy ông cứ đi theo bà về nhà, bà cũng nghĩ ông thích mình nhưng không nghĩ là ông đòi cưới nhanh thế”^^ (Đương nhiên phải nhanh rồi, ông bị gia đình thúc cưới bà San cơ mà)

Happy ending: Hai ông bà sống hạnh phúc với nhau đến đầu bạc răng long (hiện nay ông 83, bà 79), và có với nhau 8 người con (mẹ tớ đứng thứ tư) ^^

Read Full Post »