Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Ức chế’ Category

Ngày 23/7, trước tình hình cái quạt chip của laptop kêu to không chịu nổi, mình quyết định vác em Vaio yêu dấu ra trung tâm bảo hành. Lúc đầu định đi bảo hành ở trung tâm chính hãng của Vaio ở 129G Nguyễn Trãi cơ, nhưng vì muốn mua netbook cho Thảo Nguyên trước, nên vòng ra Đăng Khoa xem máy, chọn mua luôn một chú MSI mang về. Thấy các cô nhân viên ở đấy cũng niềm nở dễ chịu, thế là máu lười nổi dậy, không muốn vác máy sang trung tâm Sony nữa, ngại xa, hỏi luôn ở đó có thay thế linh kiện cho máy mua ở nơi khác không. Trả lời có, thế là mình vác máy lên tầng 2. Ở đó bọn nó bảo để máy tới thứ 2 bọn nó xem xét rồi trả lời. Mình bảo “muốn lấy máy sớm”, nó bảo vâng, thứ 2 em báo. Mình không nghi ngờ gì, tưởng nó sẽ giải quyết trong ngày thứ 2 cho mình, nên kí cót mấy cái linh tinh rồi cầm ổ cứng đi về.

Thứ 2, sau 3 ngày không có máy tính, vật vã lắm rồi, phải dùng con Toshiba ghẻ của Thảo Nguyên vì đang có việc gấp. Chờ mãi, cuối ngày nó mới gọi: “Máy của chị bị hỏng quạt tản nhiệt, nếu chị đồng ý thì chúng tôi sẽ thay cho chị.” Trời ạ, mình nói thẳng với bọn nó là mình muốn thay quạt chip từ hôm thứ 7, thế mà giờ nó mới gọi để nói cái điều nhảm nhí ấy. Đã thế lại còn phải chờ 3 ngày sau “báo lại” nữa chứ. Điên cả tiết, chả lẽ lại mang máy về. Đành quyết định chờ cố 3 ngày vậy.

Thứ 5, chờ mãi không thấy nói gì. “Kiểu này nó quên mình rồi.” Thế là gọi điện. “Bên em chưa có linh kiện để thay chị ạ, chị chờ tới ngày 31 chúng em sẽ thay cho chị.” Chúa ơi, nó giữ máy của mình 6 ngày là đủ để mình chết rồi, giờ lại bắt chờ thêm mấy ngày nữa, không thể chịu được. “Không được, nếu chưa có linh kiện thay thì tôi lấy máy về, không thay thế gì nữa.” Thế là cô nhân viên lại dịu giọng bảo: “Chị cố gắng chờ tới ngày mai em sẽ báo lại cho chị.” “Không có báo lại gì hết. Tôi muốn ngày mai lấy máy.” “Vậy chúng em sẽ cố gắng thông báo cho chị vào chiều mai ạ. Giờ máy đang ở trung tâm bảo hành, không có ở chỗ chúng em.” Mình bắt đầu cáu. “Không, trong sáng mai tôi muốn lấy máy ngay.” Con bé năn nỉ. “Vậy trưa mai chị nhé.” Mình quyết định nhượng bộ lần cuối. “Được rồi, mai lúc nào máy về thì báo tôi tới lấy.”

Sáng thứ 6, không, trưa thứ 6 mới đúng. 12h không thấy gọi. Mình gọi lại. 2 lần đều không nghe máy. Hơn 12h nó gọi lại. “Máy chị đã có linh kiện để thay. Ngày mai chị tới lấy máy ạ.” Bực mình. Đã bảo hôm nay muốn lấy rồi. Nhưng thôi, nó thay quạt cho mình rồi thì cũng được. Chấp nhận thêm một ngày.

Thứ 7 sang lấy máy. Kiểm tra (bật máy lên chạy thử, xem có vấn đề gì không) không thấy vấn đề gì. Quạt cũng không kêu tành tạch như trước nữa. Có lẽ ổn rồi, mình trả 350k rồi đi về. Bảo hành 3 tháng cơ mà, có vấn đề gì thì lại vác ra bắt đền.

Về tới nhà, bật máy, bật word, bật foxit, dịch chán chê chưa thấy vấn đề gì. Mình cũng gật gù nghĩ được rồi. Máy đòi update antivirus. Đồng ý. Bỗng nhiên… đang update dở thì máy tắt ngóm. Đúng kiểu ngày xưa quạt chip hỏng không chạy để máy nóng quá tự ngắt. Mình nghĩ chắc chỉ tình cờ thôi. Thử lại. Lần này cài Quicktime. Lại tắt. Điên rồi. Sửa quạt xong mà chạy gì nặng cũng tắt là sao? Bọn nó thay quạt công suất yếu à? Hay không thay quạt cho mình? Phải mang ra hỏi tội bọn nó mới được.

Nhưng giờ đang bận, có việc gấp, phải dùng trước đã. Cố gắng không dùng gì nặng nề vội. Nói chung không có vấn đề gì lắm.

04/08, hùng dũng vác laptop sang Đăng Khoa, chắc mẩm bọn này không đến nỗi chối bỏ trách nhiệm. Tiếp mình là một thằng mặt chuột. Nó hỏi mình máy bị vấn đề gì. “Chạy chương trình nặng là máy bị tắt.” Nó chạy Orthos, được 5s, máy tắt thật. Bật lên chạy lại. Lại tắt. Nhìn máy bật bật tắt tắt liên tục xót hết cả ruột. Xong nó phán cho một câu: “Cái này không phải lỗi của quạt. Cái này có khả năng là lỗi do nguồn không cung cấp đủ điện cho chip chạy nên khi chạy ứng dụng gì nặng nó bị tắt. Chị xem, nếu máy nóng mà tắt thì sẽ không khởi động lại được ngay. Còn cái này không thuộc trách nhiệm của bọn em.” Nó làm như mình ngu lắm, gà lắm không bằng. Đây con gái nhưng không phải không biết gì về điện nhé. Hồi trước quạt kêu nhưng chẳng bao giờ máy bị tắt cả. Còn trước đấy máy đã từng chạy nặng bị tắt rồi, do quạt không chạy. Chung quy chỉ vì cái quạt gió, chẳng có bệnh nào khác cả. “Chị nói thế thì nói làm gì. Máy nào chả không có vấn đề gì. Đến lúc nó chết rồi mới sinh ra lắm bệnh. Chị cứ để máy ở đây cho chúng em kiểm tra.” Mình muốn cãi nhau lắm rồi đấy. Lúc trước nó chẳng bị làm sao, chỉ bị kêu. Giờ thay cái quạt gió xong, máy tắt lia lịa. Không lẽ mình mang máy đi để bọn nó khơi thêm bệnh cho máy mình? Nói lại thì thằng mặt chuột cãi chày cãi cối, khăng khăng không nhận lỗi về mình, đổ lỗi lung tung. Thôi. Coi như mất 350k tiền ngu. Có nói nữa nó cũng không chịu nhận trách nhiệm đâu. Mình hằm hằm đứng dậy. Không thèm nữa. Bọn láo toét. Mình ra Sony Vaio chính hãng.

Ra cửa hàng bảo hành Sony Vaio ở 129G Nguyễn Trãi. Một anh béo ra hỏi han bệnh tình của máy. Sau khi nghe trình bày, anh ấy bảo “Có thể nó thay quạt đểu cho em rồi, anh mở ra lắp quạt khác cho em xem có bị tắt không nhé.” Mình gật. Dù còn cái tem Đăng Khoa dán ở đấy, nhưng cóc thèm nữa. Không bao giờ thèm bén mảng tới đấy nữa. Anh ấy tháo máy ra, cho mình xem. Một cái quạt cũ rích. Lại còn chắp vá lung tung. Mấy người ở đấy bật cười. “Bọn này gia công kinh thật. Nó không có quạt đúng loại cho em nên thay cho em một cái quạt loại khác, vì nó không đúng loại nên phải chắp vá thêm mấy cái miếng này vào. Quạt này không tản được nhiệt đâu.” Tien1958

Đây là nguyên hình cái quạt đểu bọn Đăng Khoa thay cho mình. Cái mớ trắng trắng kia là phần “gia cố” của bọn nó để lắp vừa vào máy của mình. Tiếc là mình không chụp ảnh cái quạt chuẩn. Cũ rích, bụi mù mà dám bảo là thay quạt mới cho người ta rồi lấy 350k. Láo. Lừa đảo.

Anh béo đi vào trong kho lấy ra một cái quạt khác, mới đập hộp, trông đầy đủ bộ phận hơn hẳn, lắp vào vừa luôn. Mình bật máy lên, chạy Orthos, setup, uninstall nọ kia. Không bị làm sao cả. Bực thật. Bọn Đăng Khoa láo toét. Làm ăn như thế là lừa đảo khách hàng. Thay linh kiện cũ, lại không đúng chuẩn. Linh kiện chạy không được thì bịa ra một cái lỗi trời ơi đất hỡi nào đó, định giữ máy mình lại để đòi tiền sửa cái lỗi không tồn tại ấy đây mà. Mang tiếng công ti lớn. Mình muốn mang cái quạt đểu tới đập vào mặt thằng mặt chuột kia, tiếc là quy định ở Vaio là thu hồi linh kiện hỏng ~x(

Bực quá. Căm thù căm thù căm thù bọn Đăng Khoa. Cạch mặt bọn nó luôn. Không chỉ thế đâu, sẽ còn phải bảo mọi người cạch mặt bọn nó ra. Làm ăn không lương thiện tẹo nào. Không coi khách hàng ra cái gì cả.

Read Full Post »

Cái này ức chế lâu rồi, nhưng bây giờ mới nói, vì hôm nay thấy Nguyên còi ngồi vật vã với mấy cái bài tập lớn môn Đầu tư nước ngoài. Ngày xưa mình học cũng bị dính đúng cái tình trạng y như thế này. Nói “cải cách giáo dục” cái kiểu gì mà sau 3 năm vẫn nguyên cái kiểu ra đề như thế.

Đề bài ra rất chi là vô trách nhiệm nhé: “Nêu 5 điểm mạnh và điểm yếu lớn nhất của Việt Nam trong việc thu hút đầu tư nước ngoài và kiến nghị giải pháp”. Nói thật chứ, em chẳng biết cô giáo tài giỏi thánh tướng gì, nhưng sinh viên thì chắc chắn đa số không đủ tầm để “kiến” với chả “nghị” (mình chẳng dám nói tới một số cái đầu “kiệt xuất” – Việt Nam chắc chẳng đến nỗi thiếu nhân tài). Tất cả những gì hầu hết sinh viên hiện đang làm chỉ là hỏi bạn Google xem có bác nào có phân tích về mấy vấn đề này, các bác ấy có kiến nghị giải pháp nào để thúc đẩy đầu tư nước ngoài vào Việt Nam không, sau đó copy và paste vào bài làm. Có bạn nào chăm chỉ hơn thì sẽ chịu khó ngồi đọc một vài ý kiến của vài bác, xong tập hợp lại, thế là thành một cái bài giải. Lẽ ra đề bài nên được đổi thành “Tìm hiểu những điểm mạnh và điểm yếu lớn nhất của Việt Nam trong việc thu hút đầu tư nước ngoài và phân tích một số kiến nghị giải pháp”. Ít ra như thế sinh viên sẽ chịu động não suy nghĩ và có thể đưa ra được quan điểm cá nhân của mình về một vấn đề nào đó, thể hiện được tư duy logic, phân tích, tổng hợp, đánh giá vấn đề. Làm bài theo kiểu phát biểu quan điểm cá nhân ít ra còn tránh được tình trạng sinh viên copy paste, làm xong quên luôn, đến lúc lật lại vấn đề thì ngồi nghệt mặt ra. Nếu các thầy cô chịu khó đọc bài của những sinh viên tâm huyết, biết đâu lại phát hiện được ra một cách làm nào mới mẻ hoàn toàn. Chưa gì đã giết hết cả tính sáng tạo và năng động trong học tập của sinh viên [-(

Còn rất nhiều môn cũng ra một cái đề theo kiểu “đao to búa lớn”, toàn những vấn đề thời sự nóng hổi vừa thổi vừa ăn, mang tầm vĩ mô, toàn những chính sách hoành tráng, những chiến lược dài hạn nọ kia…, những vấn đề mà đến các giáo sư tiến sĩ cũng còn đang đau đầu tìm cách phân tích giải quyết, nhà nước còn đang loay hoay tìm đường. Thế mà bài tập lớn nào, tiểu luận nào, khóa luận nào, luận văn nào cũng yêu cầu “phải đưa ra được giải pháp”, mà mấy cái “giải pháp” đó thì chẳng có gì khác nhau, từ môn Kinh tế Vĩ mô tới môn Tài chính tiền tệ, từ môn Kinh tế công cộng cho tới môn Đầu tư nước ngoài, cái nào cũng là “hoàn thiện môi trường pháp lí, nâng cao tính cạnh tranh, khai thác điểm mạnh và khắc phục điểm yếu…” Rồi tới lúc chấm bài, lúc nào điều các thầy cô nhận xét cũng là “Giải pháp còn chung chung, thiếu cụ thể và chưa có tính thực tiễn cao.” Vâng, em biết giải pháp của em chưa dùng được, vậy các thầy cô vui lòng cho em biết giải pháp mà thầy cô “kiến nghị” là gì /:-)

Sinh viên vẫn là những người nghiên cứu và tìm hiểu, nếu các thầy cô có trách nhiệm hơn, có lẽ họ sẽ khơi được tính chủ động trong nghiên cứu và học tập của sinh viên chứ không phải là dạy dỗ ra một đám người đầu có chữ nhưng đến lúc làm thì không làm được.

Read Full Post »

Protected: untitled

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Read Full Post »

My privacy

Hay đây, giờ cái gì cũng không còn là của mình nữa. Đến wordpress cũng “được” đổi mật khẩu một cách rất có thiện ý. Xin lỗi, từ nay trở đi không con post nào bên trang wordpress này nữa đâu. Ai thích vào post gì thì post.

Cái gì không còn là của mình thì cũng chẳng có gì để tiếc.

Read Full Post »

Ức chế

Trời nắng rất đẹp, nhưng cái gác xép của mình lại nóng :|

Đang ngồi viết khóa luận, mà cứ lúc nào cần đọc tài liệu tham khảo thì y như rằng mạng bị đứt, điên thế không biết. Diganose được một lúc lại chạy như không có chuyện gì xảy ra, hỏi chị Yến thì bên ấy mạng chẳng có vấn đề gì cả. Không lẽ windows vista bị làm sao, kiểu này bỏ sang windows 7 xem có đỡ hơn không mới được.

Nhiều lúc cáu lên chỉ muốn vứt quách cái khóa luận đi, nhưng lại sợ không tốt nghiệp được, hix hix.

Update: win7 cũng chập chờn chẳng thua gì vista, hix. Mọi ngày mạng ngon thế, sao hôm nay mạng dở thế, hay hôm nay nó bảo mình đi chơi đi, đừng ở nhà viết bài nữa ;)

Read Full Post »

Mưa, bão, lụt, mất điện.

Đường ngập đi chơi không đi được.

Nhà mất điện tối không học được.

Máy tính không có pin không dịch được.

Ghét nhỏ La Nina, đến tháng 11 rồi vẫn còn mưa!

Read Full Post »