Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Buồn’ Category

A big surprise

Mình đã hét, đã cười, đã khóc như bị hâm trong buổi tối hôm nay…

… sau khi mình nhận được thông tin rằng mình đậu học bổng toàn phần VLIR-UOS cho khóa Toàn cầu hóa và Phát triển tại Viện Chính sách công của Đại học Antwerp, Bỉ.

Dường như cuộc sống đã thay đổi. Mình không còn sống trong chuỗi ngày dài u ám và buồn chán nữa. Dường như cả bầu trời đang rộng mở trước mắt mình (dù mình chỉ ngồi trong nhà, và bên ngoài trời mưa rả rích). Mình sẽ vỗ cánh tung bay, mình sẽ được tự do, mọi xiềng xích ràng buộc mình đã đứt…

Darling, you said that you’d wait for me to come to you. You drew the picture of us together in Europe. You said we can be free, there would be no obstacles between us like in Vietnam. But you gave up on me.

I can finally get closer to you. But does it really matter now that you don’t care about me anymore?

Read Full Post »

Unconditional love

 

“To be brave is to love someone unconditionally, without expecting anything in return. To just give. That takes courage, because we don’t want to fall on our faces or leave ourselves open to hurt.” –

 

I don’t have that kind of courage. I’m afraid of being hurt. I don’t love you unconditionally, I want you to love me back, as much as I love you. I want your love to be shown.

 

It’s scary when there are people who are always near me and attempting to take me away, but the one I love is just ignorant.


 

Read Full Post »

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Read Full Post »

27/6/2011

Broken hearts
Broken dreams
There’s just some things that love brings
And you find out that it’s all been a lie
You find
Nothing
Nothing
Nothing hurts like love
Nothing brings your heart so much pain

Read Full Post »

Hụt hẫng

Huy rủ mình sáng sớm thứ 7 đi mua hoa ở trên làng hoa, mình hí hửng, định bụng mua mấy bông hoa rum gửi về cho mẹ cắm, chắc hợp với phòng khách nhà mình lắm. Rồi chợt nhớ ra, có nhà nữa đâu mà cắm hoa ngồi ngắm :(

Sáng mẹ gọi điện bảo cậu Thi đang ở HN, nếu thích thì đi nhờ xe của cậu về nhà chơi. Mình định đồng ý, nhưng lại nghĩ, có nhà nữa đâu mà về :(

 

Ngôi nhà của mình…

vừa cũ, vừa xấu, sơn không còn đẹp nữa, sân nhà đã phủ rêu xanh, trời mưa đi không khéo trơn trượt.

kết cấu không hợp lí, từ phòng mình phải đi qua mấy lần cửa mới vào được nhà, bếp nhỏ tí chẳng có chỗ để nồi, rửa bát thì nước đọng lại ở trong nhà, rửa xong phải lau.

thiếu đông thiếu tây, nhưng không lắp đặt thêm được, vì lúc xây không tính tới những trang bị này.

 

Nhưng nó…

có rất nhiều cửa mở tứ phía, lúc nào nhà cũng đầy gió và ánh sáng.

có căn phòng mở cửa ba hướng, chưa sáng nắng đã chiếu vào nhà, đêm đêm gió thổi lồng lộng như ngoài trời, cả nhà lại lên nằm nói chuyện.

có ban công nhìn ra bầu trời rộng mênh mông. Có những đêm trời trong mình nằm dài ra ngắm trăng hóng mát hay ngồi đếm sao. Có những đêm đông trời trong vắt, lạnh ngắt, mình lại đứng ngắm chòm Orion chiếu chênh chếch trên đầu, gặm nhấm nỗi cô đơn và thả mình tưởng tượng. Có những ngày mưa giông mình nhìn ra chân trời đầy sấm chớp, vừa sợ hãi, vừa say mê.

có mảnh vườn bé bé xinh xinh, mùa nào cũng trồng đủ các loại cây cỏ, nuôi được mấy con gà, lâu lâu về lại có món gà chạy bộ để ăn.

có bà ma áo tím ngày xưa lúc mình mấy tháng tuổi, mẹ đi làm để mình nằm một mình trong nhà, bà nằm đấy, chắc để trông mình khỏi lăn xuống đất.

có cây nhãn gian xảo, năm nào thiên hạ được mùa thì không có quả, năm nào thiên hạ mất mùa thì sai trĩu cành, đến nỗi chim chóc dơi dóc khắp nơi tập trung ăn trộm, thành ra chủ nhà chẳng bao giờ được ăn.

có cây tùng bách tán, ngày nào nhỏ tí thấp hơn mình, giờ cao hơn chục mét, có lần bố bắt được con rắn cả gan leo lên đấy, cả nhà được một bữa liên hoan.

có cái bể non bộ, mình bắt mấy con cá thả vào, đi HN mấy hôm, về thấy cá lớn cá bé lượn đầy bể, trẻ con hàng xóm xúm lại thi nhau vợt.

có rất nhiều, nhiều lắm những thứ đồ vật thân thương, những khung cảnh quen thuộc, những cảm giác đã in sâu vào tâm trí…

 

Giờ còn nữa đâu, ngôi nhà ấy không còn là nhà mình nữa rồi…

Read Full Post »

Down

Feels like there’s a deep stab into my heart.

I was forgotten. It’s unavoidable. He must forget me and find someone who is more suitable with him. Maybe he has found her, so he deleted everything about me. Completely. And he announced it with with me, with her, with everyone: “Now I am totally free.” I am now nothing more than a stranger to him.

I am so selfish. I don’t want to go back to him, but I still don’t want him to forget me. I don’t want to be forgotten. I want him to remember me just like I remember him, always. I would never delete anything I have with him. I would never be able to do that. I will keep it as memories of the first love I had.

People tell me it is nothing to be upset about. But maybe it’ll take sometime for me to pull myself up.

Right now I’m really down…

Read Full Post »

Caged bird

All I should do is to keep silent and to be obedient.

Read Full Post »

Older Posts »