Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘People around me’ Category

1. Trang

2. Mai

3. Ngọc Nghị

4. Linh Xuân

5. Thảo

Cả năm cô như một, cô nào chống lầy xong cũng vội vàng triển khai dự án “cái bụng hình chum,” buồn ơi là sầu. Tự dưng thấy cuộc đời mình nó bạc, bạn bè lấy chồng xong cái là cho mình ra rìa, chỉ chăm lo cho cái gia đình con con của bọn nó thôi…

Cô nào chưa có gì thì đừng vội vàng nhá, tớ không đuổi kịp lại bị cho ngồi chiếu dưới thì tủi thân lắm, hức hức :(

Read Full Post »

Tin sốc

Ngọc miu gọi điện nói gọn lỏn mấy câu “Cuối năm nay tao lấy chồng mày ạ. Người Hải Dương.”

Huhu, từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ… Crying face

Read Full Post »

Hôm nay vừa được anh Đức “phó nháy” gọi ra tặng cái đĩa ảnh hôm qua đi chụp ảnh, đẹp phết :x

Hoa đào ở vườn hồng lăng Bác.

Lượn sang vườn hoa bãi giữa sông Hồng, trời nắng gió lộng thích ơi là thích :P

Có cả hoa cúc nữa chứ :x

Anh Đức là chiên gia chụp trộm, cứ tưởng anh í đang chụp Thảo Nguyên, hóa ra chụp mềnh :-j

Bụi chuối nơi Chí Phèo và Thị Nở gặp nhau =))

Thêm cái chụp trộm nữa :-j

Đại gia Long “quần đùi” và hai chân ngắn :”>

Đội người mẫu (phó nháy không chịu xuất đầu lộ diện)

Cỏ lau thích dã man, mỗi tội nằm vào hơi ngứa :-j

Nàng ơi ta tới đây =)) Chàng ơi cẩn thận đè em bẹp đấy :))

Một vùng cỏ mọc um tùm ;))

Bãi lau héo dở, gió siêu mát, giá mà có ít bánh kẹo ngồi nhai thì thích biết mấy =P~

Năm tên tự kỉ, tên thứ 6 mải làm nhiệm vụ phó nháy :-j


Bay nào O:)

Ổ gà =))

Rơi…
Bãi cát sông Hồng, nghe nói đây là đáy sông :-s Đã thế mấy anh còn dọa có cả cát lún nữa chứ, rơi vào đấy là hết đường cứu chữa :-ss

Trong chai này chẳng có anh thần đèn đẹp trai nào nhỉ ;))

Thiền nhá :”>

Kết cái ảnh này :x Anh Đức khéo chọn lúc người ta không đề phòng ;)) 
Kết quả của buổi chiều đi chơi là một đôi giày, một bộ quần áo, một đôi tất, một cái mặt và một cái đầu toàn cát, sau khi tắm rửa sạch sẽ mình nhẹ đi được hơn nửa kg =))

Read Full Post »

Mất công mình hăm hở phóng về nhà rồi kéo TN ra quán cafe MGM chỗ Trần Duy Hưng xem bóng đá với mấy anh chị, VN thua một cách khó chấp nhận được.

Nhìn anh Minh mặt dài ngoằng, hai chị em rủ anh í đi BigC giải sầu (tại anh í kể hay đi mua đồ ăn mà :P) Vừa tới BigC đã thấy một đống cây thông, ông già Noel, quà Noel rực rỡ chói cả mắt, Thảo Nguyên xì tin vội vàng chạy vào chụp ảnh, anh Minh cũng hớn hở làm “phó nháy” :)) Mình tham gia mấy cái ảnh cho vui, kệ hai người chụp lia lịa, đi kiếm đồ về chén, lâu lâu không đi mua đồ ăn :P

Cái này bị chụp lén, nhưng mà nhìn hơi bị thích ;)) Nhìn cười rõ tươi, chẳng bù cho lần nào chủ ý chụp là y như rằng cười gượng :p

Thảo Nguyên chân dài, keke

Ông già Noel dễ thương :x

Thân mật với “anh già” Noel chưa B-)

Giá mà mang được hết mấy bác này về 8->

Read Full Post »

Suốt từ tuần trước đến hôm nay mọi người hí hửng chuẩn bị cho Xmas party, nào là bốc tên chọn người tặng quà (yêu cầu giữ bí mật, hehe). Tớ bốc phải em Trang, may quá, hỏi luôn em í thích quà gì, mua rồi gói ghém bỏ vào ba lô luôn, đỡ quên :P

Đúng 2h chiều mọi người tập trung trên phòng sinh hoạt lớn, cùng mở quà và uống rượu quế do Katherin tự pha (thơm hết ý :x). Adam già quên mất mình đã nhặt phải ai, lại còn làm mất luôn cả phiếu tên nên không mua quà, làm em Hoa Lê không có quà. Mọi người nhanh chóng chữa cháy bằng một món quà khác cho em í đỡ tủi thân :D

Sau khi mở quà, chơi bời chụp ảnh chán chê, mọi người kéo nhau ra Star Bowl chơi bowling. Cả công ty chia làm 5 đội, xanh đỏ tím vàng hồng. Mình ở đội đỏ, với “sếp bà”, chị Châu, chị Mây dễ thương và anh Tuấn đẹp trai (người yêu hoa hậu Thùy Lâm đới :>). Vì mọi người đều không có kinh nghiệm chơi bowling, nên đội Đỏ đã hào phóng nhường vị trí dẫn đầu cho các đội khác với các đội trưởng Adam, Ed, Kris, Kat (có mỗi đội Đỏ thuần Việt :”>). Trận đấu diễn ra giữa các đội vô cùng căng thẳng (chủ yếu là phần thi tài giữa các đội trưởng, hầu hết mọi người chưa chơi bao giờ, kể ra mình cũng không nhà quê lắm ;)). Mình gà gà thế nhưng cũng có mấy quả clear hết sạch đới :> Mỗi tội tối về đau hết cả tay, toàn bóng nặng 9, 10, 11, 12, 15kg, hic.

Kết quả phần thi: Đội của Ed về nhất, đội Kat về nhì, đội của mình tuy đã rộng lượng nhận phần chót bảng nhưng không hiểu sao không đứng cuối được, vẫn còn trên đội của Adam (do các thành viên khác trong đội Adam không ghi được một điểm nào, hehe). Tuy nhiên, phần thưởng dành cho người giỏi nhất vẫn thuộc về Adam, ghi được 145 điểm, gần bằng tổng số điểm đội mình :”>

Sau khi chơi bowling mệt nhoài, cả nhà kéo nhau đi ăn lẩu ở quán Ngon. Mình ngồi cùng bàn với chị Ngọc (người hôm trước phỏng vấn mình :-j), Kat và Ed. Ăn thì ít đùa thì nhiều, vui nhất là chơi trò chọc đũa vào tai nhau, và dạy Ed học tiếng Việt. Ed cực kì tự hào vì là người duy nhất khiến cho 2 cô giáo dạy tiếng Việt bỏ cuộc chỉ trong vòng 3 tuần :)) Công nhận hắn thiếu năng khiếu tiếng Việt, dạy mãi không xong, thế mà vẫn còn khen mình là giáo viên giỏi hơn chị Ngọc, vì mình dạy được hắn phát âm từ “nữa” và từ “chén” :)) Kat thì chẳng thiết ăn uống già, chỉ thích tập dùng đũa, liên tục gắp ngao bỏ vào nồi lẩu, mặc dù nồi đã đầy :)) Món lẩu ở quán Ngon dở tệ, nồi lẩu nhìn rất lẩm cẩm, bé tí tẹo với cái miệng nồi tòe ra để rau và các nguyên liệu khác, nước sôi bốc lên nẫu hết cả rau :-w Được mỗi cái tiết kiệm diện tích.

Hơn 8h về tới nhà, mệt nhoài nhưng vẫn vui. I love to party :x

Read Full Post »

Đội mưa đội gió đi xem Linh xinh yêu dấu của mình bảo vệ khóa luận tốt nghiệp.

Ngồi chờ em Linh bảo vệ, anh Dương lấy máy ảnh ra chụp :D

Trong phòng bảo vệ tốt nghiệp, Linh nhìn rất chuyên nghiệp nhé ;))
trong phong bao ve tnghiep

Bảo vệ xong kéo nhau ra ngoài chụp tiếp ^^

sanh truong

Quên hết thứ tự thời gian rồi, post bừa lên luôn :D

Dương – Linh (anh Dương đẹp trai phết B-))

DSC02411

Dương: Thủy Tiên giơ tay lên đi em =))

DSC02407

 

DSC02400

Nắng chói chang, mặt mình nhăn như khỉ :D

DSC02384

Hình như chỉ có mình với Linh chụp nhiều nhất, hehe

DSC02381

Read Full Post »

Khóc hết nước mắt vì cái tin Dung đã không qua khỏi do vết thương quá nặng. Sáng nay bố về thông báo, Dung còn sống, đã qua cơn nguy hiểm.

Thờ phào một cái. Bực mấy đứa lớp mình đưa tin lung tung. Người ta còn sống mà đã đòi đi viếng >”<

Tội nghiệp nó, cả nhà bị đâm, bố chết, hai mẹ con bị thương nặng :(

Không biết công an cảnh sát ở Sao Đỏ này có làm được cái gì không. Để kẻ thù nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật là không thể chấp nhận được >”<

Read Full Post »

Hôm nay tan học sớm, mới có 9h tối đã được về rồi, mà Thảo Nguyên còn chưa tan học nữa chứ, mình lủi thủi ra cổng trường đứng chờ.

Mưa, gió, rét, đói (chưa kịp ăn gì đã hộc tốc đi học rồi)…

Thấy một đôi đứng ở gần chỗ mình.

Nàng: “Anh cầm lấy áo mưa mà về, nhà anh xa.”

Chàng: “Thôi em mặc áo mưa đi kẻo ốm. Anh đi không cũng được.”

Nàng: “Nhà em cách có một đoạn, anh không mặc áo mưa về ốm thì có.”

Chàng: “Không, anh khỏe lắm, ướt tí không sao đâu.”

Nàng (làm mặt giận): “Anh có mặc áo mưa không nào? Em để cho ướt cả hai bây giờ.”

Giận dỗi đáng yêu thế thì làm sao chàng đỡ được :)) Chàng đành phải cười trừ, nhận lấy cái áo, không quên cốc đầu nàng một cái :”> (tình yêu mới ngọt ngào làm sao :)) Tự dưng thấy trời mưa không đáng ghét lắm :D

Read Full Post »

Tình hình là thế này: hôm nay, trong lúc kéo nhau đi làm thẻ thư viện quốc gia (làm cho Mai với Trang thôi, mình có rồi, hè hè), bạn Mai còi đã ỏn ẻn thông báo “Em có anh iu rồi.” Trước sự choáng váng của mình và Trang, hắn khai, anh iu nhà hắn tên Minh, sinh năm 83, hai người quen nhau được… 1 tháng, yêu nhau được… 1 tuần và xa nhau đã… 2 ngày. Quá shock, cứ tưởng em Mai bị sởi nên mới lâu đi Hà Nội, ai dè em ở nhà “vợt” được một anh iu, hix.

Sét đánh như thế cũng không phải vấn đề gì nghiêm trọng lắm (phải mừng cho Mai hết kiếp lông bông nữa ấy chứ), nhưng nó lại bồi thêm một nhát nữa làm mình “chết đứng” mới đau chứ. Trang và Mai đều đã có “anh iu” cả, hai chị hùa với nhau đẩy mình xuống “chiếu dưới” và đóng cho mình mác “Còn trẻ con.” :(( Không phải em không muốn có người yêu, mà là em chưa gặp được đúng người thôi (plus: chẳng hiểu tình yêu là cái gì nữa :-? )

Read Full Post »

29/8/08, trong giờ Pháp luật trong hoạt động kinh tế đối ngoại, phần thuyết trình của các bạn lớp Pháp 2 (xin lỗi các bạn)

Thanh Mai, Thủy Tiên, Trang đã kí thỏa thuận sau này Trang kết hôn (với người yêu hiện tại) thì Thủy Tiên sẽ phụ trách phần thiết kế áo cưới (nếu có tiền thì tặng luôn cả bộ áo cưới), còn Thanh Mai sẽ lo trang điểm (miễn phí) với điều kiện những đứa con Trang sinh ra sẽ có hai mẹ đỡ đầu là Thủy Tiên và Thanh Mai ^^

Do không muốn bị thua thiệt, nên Trang cũng viết thêm phụ lục cho biên bản thỏa thuận. Nội dung: Các con của Thanh Mai và Thủy Tiên cũng nhận Trang làm mẹ đỡ đầu. Nếu có ai đó quá bận rộn thì có thể gửi con cho người ít bận hơn trông giúp. (Nguy cơ cao Trang sẽ là người trông con giúp hai bà hay bay nhảy lung tung này :P Ai bảo thích chăm sóc trẻ em!)

Hehe, sau này không biết thế nào, nhưng giờ các con gái của mình đã có ít nhất 4 bà mẹ đỡ đầu rồi ^^ Cố thêm 8 bà nữa cho đủ 12 :D

Read Full Post »

Đi chơi chán, mình với Ngọc vào ngồi trong sân kí túc xá trường ngoại ngữ. Công nhận trường ngoại ngữ đẹp, cây cối xanh tươi mát mẻ rợp bóng, giữa trưa nắng chang chang ngồi dưới tán cây ngắm bóng nắng thấy sung sướng. Cách đường Nguyễn Trãi có mấy bước mà không khí khác hẳn, yên bình và dễ chịu chứ không hề xô bồ, bụi bặm. Tự nhiên hai đứa thấy mình chùng lại. Ở ngoại thương làm gì có chỗ nào có nhiều cây như thế này (cỏ còn chẳng mọc được chứ nói gì đến cây), đi đâu cũng thấy toàn nhà là nhà. Hồi trước còn có một ít cây to ở trước cửa VJCC, còn bây giờ thì thay vào đám cây xanh tươi mát rượi như công viên ấy là tòa nhà 12 tầng sắp xây xong. Đến trường thấy toàn người với xe, chẳng còn sót mấy chỗ cho ghế đá, cho sinh viên ngồi học bài hay bàn chuyện phiếm. Sang ngoại ngữ chơi mới thấy sinh viên trường này sướng hơn trường mình bao nhiêu: trường rộng, cây xanh, nhà đẹp. Ngoại thương chỉ được cái danh, cơ sở vật chất thì chán chẳng buồn nói :(

Hôm nay ngồi dưới gốc cây bằng lăng, hai đứa giở trò nhặt hoa ngắt lá bói “yêu” hay “không yêu”, như hâm :D Hoa bằng lăng có 6 cánh muốn yêu thì chỉ cần bắt đầu bằng không yêu, muốn không yêu chỉ cần bắt đầu bằng yêu, lại còn bày đặt :D

Read Full Post »

Anh Thức lúc trước suốt ngày nhắn tin than thở chán đời. Sống trong môi trường ngột ngạt như anh ấy thì đúng là đáng chán đời thật. Hôm 1.5 rủ mình đi chơi, mình không chịu đi chắc giận lắm, dạo này chả thấy nói năng gì nữa.

Anh Tùng thì từ ngày cưới xong chẳng thấy mặt mũi đâu. Chắc rước được em yêu về nhà rồi nên không cần em họ nữa. Ghét thế. Ngày xưa suốt ngày mua kem cho mình ăn.

Anh Dũng nhiều lúc làm mình bực nhưng cũng dễ thương. Trong các anh em họ mình thân với anh ấy nhất, cái gì cũng nói cho anh ấy nghe. Thế mà khi nói chuyện về mơ ước lập công ti thời trang cho anh ấy nghe thì anh ấy dội nước lạnh vào đầu, mà lại còn dội lấy dội để chứ. Cái gì mà em còn ngây thơ lắm, đời không dễ dàng đâu, em công chúa thế chỉ lấy thằng nào giàu rồi chơi thôi, đi làm làm gì cho vất vả… Chắc lúc ấy anh ấy tưởng mình không nghiêm túc. Dạo này thấy nói chuyện nghiêm chỉnh hơn, không bắt bẻ nữa, nhưng lại hay hỏi những câu hỏi khó quá, em mới sống có 21 năm, làm sao đủ khả năng trả lời? Nhưng mình biết anh ấy cũng lo cho mình lắm. Anh đã lên tận Hà Nội để đi gặp một chi K43 có cùng mơ ước với mình mà, hi vọng sẽ có thể giúp mình làm gì đó. Anh Dũng tốt thật, quý anh nhất nhà :)

Lại còn anh Hưng nữa, lấy vợ mua nhà xong, mất hơn một năm mới liên lạc được với anh này. Chưa hỏi han được câu gì đã hỏi mình có người yêu chưa. Có làm sao được mà có, em đã thấy ai ngon lành hay ho đến mức yêu được đâu. Thế là anh xúi mình yêu em trai anh ấy, và quảng cáo hết lời, cao to đẹp trai hơn anh nè (thế thì chắc là cao to đẹp trai lắm, nhìn anh là khối em chết rồi – nếu anh gầy đi một tí), là kĩ sư hàng không học ở học viện hàng không không quân nè, còn gì nữa ấy nhỉ (quên mất tiêu rồi) Nếu những lời anh Hưng nói là thật thì chắc em đồng ý quá :) Em cứ để một chỗ nhé, anh Hưng không được quên đâu đấy :)

Read Full Post »

Hôm nay là buổi cuối cùng học môn Kinh tế công cộng của thầy (gọi là anh đi cho nó máu, vì thầy trò thân mật như anh em í mà :) )

12h, đi học hay không đi học? Hạnh và mình ngồi băn khoăn mãi, chẳng biết nên chọn bên nào (học thì lười, chơi thì không nỡ). Cuối cùng, mình kí quyết định đi học, vì buổi này là buổi cuối mà, không được gặp anh Hoàng Trung Dũng nữa tiếc lắm. Nhỡ đâu anh ấy lại hát karaoke như hôm trước (hôm trước vui quá, anh đứng hát, cả lớp hò hét vỗ tay, đến nỗi cô phó khoa phải chạy lên mắng cho anh một trận, anh dạ dạ vâng vâng xin lỗi rồi lệnh đóng hết cửa vào… hát tiếp :))

Trong ba năm học, có lẽ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mình là anh Dũng kinh công. Chưa thấy anh nào cá tính như anh này (ngày xưa học thầy Bình Vĩ mô II cũng có cảm giác như thế này, nhưng ấn tượng không mạnh bằng, hình như thầy nào từ Ngoại thương ra cũng cá tính kiểu thế này thì phải?).

Ngày đầu tiên vào lớp anh nói luôn: “Tôi sinh năm 79, mà theo tử vi, 79 với 87 rất hợp nhau.” Cả lớp hò hét như sấm, anh cười toe toét, giơ tay trái lên: “Có điều tôi có vợ rồi, hơi tiếc, vợ tôi không phải 87. Tuy nhiên, tử vi nói rồi, không chỉ hợp chuyện hôn nhân, chúng ta còn hợp nhau nhiều chuyện nữa, có lẽ trong đó có chuyện học.” Anh đã nói thế thì từ chối sao được, các em chỉ có nước gật đầu lia lịa thôi.

Hồi mới biết kì II học Kinh công, nghe cái tên thấy… ghê ghê, mình đã tò mò đi mua sách xem thử, thấy nào là thuế, nào là chính sách, nào là mô hình, nào là tổn thất xã hồi… Toàn những thứ nghe mà hoảng, giống như lặp lại năm thứ 2 với kinh tế vi mô. Nhưng anh Dũng (điểm này phải nói anh ấy quá tuyệt vời) đã dẹp hết những gì còn băn khoăn trong đầu bọn sinh viên sợ tính toán: “Mấy bài toán này để làm gì? Chỉ cần chạy Excel một tí thì ra hết. Cái chúng ta cần không phải là tính được tổn thất xã hội ròng là bao nhiêu hay hệ số Lorenz là mấy. Cái chúng ta cần là khả năng phân tích các chỉ số chúng ta có được trong tay, và áp dụng nó vào cuộc sống của chúng ta. Cái chúng ta cần là cái nhìn tổng quát. Chính vì thế tôi không bắt các em học theo kiểu của sinh viên bên Kinh tế quốc dân suốt ngày căm cúi tính tính toán toán để chẳng áp dụng được cái gì. Quan điểm của tôi là cho các em những kiến thức cơ bản nhất và giúp đỡ các em hoàn thiện khả năng phân tích và quan điểm kinh thế. Tôi cũng không thuê giáo viên bên kinh tế quốc dân sang dạy môn này, vì tôi muốn một thế hệ sinh viên học theo kiểu ngoại thương và có chất lượng đúng như thực lực của sinh viên ngoại thương (học theo kiểu kinh tế thì điểm của chúng ta thường rất thấp, vì bên đó rất mạnh về kinh tế cơ bản, và họ dạy theo kiểu của họ, không phù hợp với sinh viên ngoại thương.” Quan điểm của anh được sinh viên khối F (và 7 khối khác do anh dạy) ủng hộ tuyệt đối, gì chứ tính toán thì bọn khối D bên Ngoại thương sao đọ được với bọn khối A bên Kinh tế. Và hơn nữa, tất cả những gì bọn mình cần là những cái anh ấy định dạy chứ không phải những cái gì trong sách. Thật may khi được học anh Dũng ^^

Công nhận anh có khả năng thuyết trình cao, trong 20 buổi học anh, thì 12 buổi là cả lớp ngẩn người nghe anh nói (thỉnh thoảng lai bò ra cười, sao lại có người hài hước thế nhỉ, mà cái gì cũng thành chuyện cười được), 8 buổi còn lại cho các nhóm thuyết trình (8 buổi này lớp vắng như chùa Bà Đanh). Quan điểm của anh rất rõ ràng, cho các em cái nhìn và khả năng phân tích, lí thuyết chỉ học những cái cơ bản nhất, đủ để biết dùng nó vào việc gì. Những lời nói, nhận xét của anh sắc bén và… cay độc (các ông lãnh đạo mà nghe anh nói một buổi có lẽ về đau tim mà chết), từ chuyện các tập đoàn nhà nước, các chính sách hoang đường, các chương trình lớn và tốn kém, các vụ tham nhũng cho đến cái hiểm họa trước mắt của việc “hội nhập” khi chưa sẵn sàng. Tuy anh hơi cực đoan một tí (nghe bài anh giảng xong thấy Việt Nam đen tối và thiếu tương lai quá), nhưng các em lại thấy được nhiệm vụ của mình với… đời (trước hết là với mình đã)!

Thích nhất anh Dũng ở sự thân thiện và gần gũi với sinh viên, ít có anh nào lại sẵn sàng mời sinh viên về nhà chơi, hay lụi cụi bấm bấm tin nhắn trả lời một câu hỏi chẳng đâu vào đâu của bọn trẻ con nghịch ngợm như anh ấy.

Ở anh Dũng mình học được nhiều điều, nhiều nhất là ở khả năng lấy đời ra làm trò cười, và đứng trên hoàn cảnh (nhìn từ trên xuống thì tổng thể hơn nhưng cũng không quan sát được hết). Anh đã cho chúng em những giờ học vui vẻ và bổ ích, thêm không biết bao nhiêu là thang thuốc bổ nữa, chắc uống vài năm nữa mới hết ^^

Thích anh Dũng Kinh công nhất ^^

Read Full Post »

Chuyện Thái muốn mình gọi là anh được mình gật đầu đồng ý nhanh chóng (dù sao cũng là có thâm niên gọi bạn trai bằng tuổi là anh rồi), nhưng hình như gây cho Thái ảnh hưởng không nhỏ :))

Những tin nhắn của Thái cho mình càng lúc càng thấy thân mật, đến nỗi Ngọc phải buông cho một câu: “Thế này thì khác quái gì người yêu?”

Ừ thì đúng là chẳng khác gì cả thật, nhưng đấy là tại Thái đặt ra mệnh đề là “giả sử chúng ta yêu nhau” đấy chứ? Yêu nhau không nhắn tin thân mật thì còn làm được gì nữa?

Nhưng “giả sử” cách “thật” xa lắm :)

Có điều tên Thái ngốc ấy, tại sao lại đi khoe chuyện mình gọi hắn là anh chứ? Khoe với ai chả khoe, khoe với Hiền (người mình không muốn biết nhất). Sau khi nghe Ngọc nói xong, thấy ghét Thái không chịu được. (Ghét nhất là lúc Ngọc bảo Hiền nói chuyện về Thái cứ như Thái thích Hiền lắm. Thích Hiền thì thôi Thủy Tiên đi, dẹp, dẹp, dẹp hết!)

Read Full Post »

“Sao lâu lắm không thấy mày sang chơi? Dạo này có nhiều chuyện buồn quá chẳng biết nói với ai cả.”

Nhận tin nhắn thấy hơi bất ngờ, Ngọc chưa bao giờ cần mình như thế này cả. Không hiểu có chuyện gì. Mà đúng là lâu lắm mình không sang nhà Ngọc thật, một phần vì xa, một phần vì không muốn gặp Hiền. Nhưng thấy Ngọc kêu buồn mình không thể nào không sang được. Thế là mình lôi Hạnh sang Cầu Giấy thăm nó.

Dạo này nhìn nó có vẻ không tươi tỉnh như hồi trước. Lúc đến thấy nó đang ngồi nói chuyện với Trang hàng xóm. Mình sang nó vội vàng đi chợ mua đồ ăn đòi chiêu đãi. Vẫn như xưa, hiếu khách và chu đáo, có điều bỏ khách ở nhà một mình (sau khi mớm cho mình một tin giật gân làm cả mình và Hạnh sững sờ)

Bỏ qua vấn đề ăn uống, thực sự hôm lên thăm Ngọc thấy có quá nhiều chuyện để nói, toàn chuyện buồn và rắc rối. Những chuyện mới xảy đến chỉ trong có hai tuần Hiền ở nhà Ngọc khiến không chỉ Ngọc, mà cả Trang bên hàng xóm xấu hổ không biết trốn đi đâu, thậm chí Trang còn bị xấu mặt đến nỗi chỉ biết cách nhanh nhanh tìm nhà để chuyển.

Ngọc hay gặp rắc rối chuyện bạn bè, nhưng có lẽ chưa bao giờ gặp phải những rắc rối lớn như thế này. Tội nghiệp nó. Nó không thể dửng dưng hờ hững như mình được, nên nó sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn, nhưng đôi khi những người bạn ấy lại là những người làm nó tổn thương rất nặng. Thương thì thương đấy, nhưng mình biết làm gì cho nó đây? Mình chỉ biết nói với nó vài câu an ủi (thừa biết là chẳng có tác dụng gì mấy trong chuyện này) và thấy thực sự đồng cảm với nó thôi. Nếu ở trong hoàn cảnh này, và với tính cách của mình, mình sẽ giải quyết theo hướng hoàn toàn khác với nó, nhưng không tử tế, không hi sinh vì bạn bè nhiều như Ngọc thì làm sao có thể gặp được những hoàn cảnh như thế chứ?

Tự nhiên thấy thương Ngọc quá, người tốt sao hay phải chịu khổ thế nhỉ?

Read Full Post »

Older Posts »