Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Autobiography’ Category

Chớp mắt một cái mình đã sinh sống ở cái đất Bỉ này được hơn một năm rồi. Sau bao ngày vật vã cuối cùng cũng được các thầy cô trang trọng trao cho cái bằng Distinction để mang về nhà đóng khung treo lên tường :)) Bây giờ mình đã có học vị thạc sĩ rồi đấy, ai mà tin được chúa lười học như mình cũng có ngày hoàn thành được một khóa cao học với chương trình mà bao nhiêu người ca cẩm là “chưa bao giờ thấy nặng như vậy.”

Một năm vừa rồi trôi qua như một giấc mơ, có đủ buồn vui, cả tiếng cười và nước mắt. Mình đã sống như kiểu nếu hôm nay không làm việc mình định làm hôm nay thì cả đời sẽ ôm hận vì không có cơ hội làm lại vậy :) Chợt nhận ra rằng một năm ngắn ngủi này đã thay đổi tất cả mọi thứ trong mình – tình yêu, mơ ước, thái độ, cách sống. Một năm vừa qua đã khiến mình trưởng thành lên rất nhiều, và trẻ ra cũng rất nhiều :P

dd

Một năm, mình đã lang thang 17 nước châu Âu, vượt mục tiêu đi được 20 nước trước khi 30 tuổi. Hơn tất cả, mình đã được trải nghiệm những thứ mà ngày xưa có lẽ trong mơ mình cũng không dám nghĩ đến. Mình đã biết cái lạnh âm 20 độ của Bắc Âu tháng 12 khi ngủ một đêm ngoài sân bay. Mình đã biết cái nóng 40 độ của Croatia sau một ngày trèo đèo lội suối ở công viên thiên đường Plitvice. Mình đã trải qua cảm giác thở không ra hơi sau khi vắt chân lên cổ chạy cho kịp giờ tàu. Mình đã biết thế nào là choáng ngợp khi ngắm biển và núi xứ Hi Lạp thần thoại. Còn nhiều, nhiều nữa, những ước mơ đã được thực hiện, và những ước mơ mới hình thành vì còn nơi phải đến mà vẫn chưa được đến.

Châu Âu chưa xa đã nhớ. Sẽ có ngày mình quay lại nơi này :)

Read Full Post »

Sợ :(

Mình biết là mình hay ghen mà :-<

Mình ghét bất kì cô gái nào nhảy vào wall của anh và ra vẻ thân thiết. Mình ghét không liên lạc được. Mình ghét khoảng cách 5 tiếng. Mình ghét Skype không gửi được tin nhắn offline. Mình ghét cảm giác bất an này. 

Em ghét anh lắm, sao anh vô tâm thế :(

Ghét ghét ghét ghét :((

Nhưng mà không dám nói ra :((

Read Full Post »

Cuối cùng thì cũng đến lúc nghỉ xả hơi :D

Tuần cuối tháng 10 có lẽ là tuần kinh hoàng nhất từ hồi bắt đầu vào Bộ Tài chính tới giờ :-j Ban ngày cắm đầu chuẩn bị cho đoàn Bộ trưởng đi Nhật, ban đêm cắm đầu ngồi dịch cho phiên bản cập nhật THAH, cả hai đều có deadline là 28-10 :)) Anh Quiz thật khéo chọn thời gian, bình thường mình ca cẩm mãi chẳng thấy gì, đùng một cái đúng lúc bận thì lại quăng cho mình một cái siêu gấp T.T Làm việc cường độ cao tới mức mình tẩu hỏa nhập ma luôn, cái kiểu ban ngày dùng toàn tiếng Anh, ban đêm dùng toàn tiếng trung thật đáng sợ :p

May mà dịp này có sự giúp đỡ của nhiều người, thậm chí cả chị Bích cũng tích cực tham gia hỗ trợ lính chuẩn bị tài liệu :))

Dù sao đợt này vất vả không phải là vô nghĩa, vì công sức mình bỏ ra đã được ghi nhận ^^ Vui vui vui :D

(Nhưng hôm nay vẫn phải nghỉ, quá sức rồi :-j)

—————

“Người ta nếu yêu nhau thật lòng, cứ đi mãi một vòng rồi cũng sẽ trở về bên nhau”

Ê Ngọc hâm, tao chẳng biết mày kinh nghiệm dày dạn chừng nào, mà sao lần này lại phán đúng thế :”>

Read Full Post »

Day 1

Xóa sạch sẽ những gì còn làm mình vướng bận. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều, ngoài một số điện thoại trong nước (đã không còn sử dụng), một số điện thoại nước ngoài (chưa lưu), email (đếm trên đầu ngón tay), facebook (chưa bao giờ đánh dấu In a relationship with), ảnh (một cái chụp chung duy nhất từ hồi chưa chính thức), yahoo (chẳng mấy khi online). Chỉ có thế thôi, còn những cái trong đầu, giá mà nó cũng như folder trong máy tính thì chắc mình bấm Shift + Del luôn rồi :)

Hiện giờ mình giống như một đứa mù màu, nhìn cái gì cũng xám xịt, không biết nếu thoát khỏi nơi này có thấy khác gì không nhỉ. Nhưng đi du lịch một mình thì cũng buồn lắm. Phát hiện ra nhiều người cũng giống mình, có đứa cũng khóc cạn nước mắt như mình rồi cũng phải chia tay. Tóm lại mình cũng chưa phải người bất hạnh nhất thế giới. Nhất định không để cho người đó thương hại mình. Ghét nhất sự thương hại. Tự thương mình chưa đủ hay sao mà còn đi thương người khác.

Bắt đầu nghiêm túc học IELTS. Không có người hỗ trợ nữa, phải tự thân vận động thôi. Từ xưa tới giờ đã thế rồi mà.

Read Full Post »

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Read Full Post »

Mắt cận

Mình bị cận thị từ lâu lẩu lầu lâu rồi ấy, đeo kính một thời gian dài, thấy khó chịu vì lúc nào cũng có hai cái đít chai trên mặt (làm hỏng hết cả cái mặt đẹp của mình nữa chứ *hứ*).

Rồi một ngày nọ cặp kính không cánh mà bay, mình lười chẳng đi cắt lại đo lại, dần dần quen nhìn cái gì cũng mở mở ảo ảo, thấy quen, chẳng cần kính nữa. Tự dưng thấy xung quanh mình ai cũng xinh hơn, da mặt mịn màng, đường nét không còn góc cạnh (cái gỉ cái gì cũng nhòe mà, đành phải dùng trí tưởng tượng để thay thế những gì không nhìn thấy thôi). Mỗi tội đi đường hay lạc (vì không nhìn được tên đường, số nhà…) và gặp người không nhớ mặt *thở dài*

Một dạo gần đây, vì làm việc với cường độ cao, suốt ngày ngồi ôm máy tính nên mình (đành phải) đi cắt lại kính. Lúc đeo kính lên thấy cái gì cũng rõ, cũng long lanh, mỗi tội người xung quanh thì không được đẹp như trước nữa *thở dài*. Đeo kính rồi lại không muốn bỏ ra, mặc dù nhìn mình trong gương chỉ muốn đập cho cái gương một phát (huhu, xấu).

Rồi một ngày đẹp trời, cái kính bị… rơi vào máy giặt, đến lúc lôi ra thì mắt đi đường mắt, gọng đi đường gọng *buồn mất mấy giây* Thế là mình lại phải nhìn cuộc đời bằng ánh mắt mờ tịt *thở dài*

Bỗng dưng thấy cuộc sống mất đẹp hẳn. Người cận thị quả là thiệt thòi *haiz*

Có lẽ phải thực hiện dự án “phẫu thuật chữa cận thị” thôi, nản lắm rồi, òa òa *mặt méo*

Read Full Post »

Hai tuần vừa rồi mình làm việc hăng say, nhờ sự giúp đỡ của bạn Trados mà tiến độ dịch dọt của mình tăng tốc phải đến 40-50% ấy chứ, dự án game Thần Long Huyết Kiếm bảo làm 1 tháng, cuối cùng 10 ngày là xong 8-} Thật là yêu bạn Trados quá đi, mỗi tội bạn í khó khuất phục, crack toát mồ hôi :))

Dạo này công việc làm ăn suôn sẻ thuận lợi, sao tự dưng lại thấy không vui, haiz. Đi làm rồi tự dưng mất hứng đi chơi, ôm cục tiền xong chẳng biết để làm gì, lại phải gửi về cho bố mẹ :-< Cố gắng năm nay gửi về 100mil, để tích lũy sau này mua đất trong rừng làm trang trại =))

À tháng này lương tăng thêm 200k, phòng trợ cấp ăn trưa mỗi đồng chí 250k, bộ trợ cấp ăn trưa 500k, tính ra mỗi tháng được hơn 2 triệu rồi đấy, giàu ghê gớm, đủ nộp tiền nhà >:)

Đây là hình dạng cái game mà mình dịch từ đợt đầu làm game, và tới giờ là bản cập nhật, nghe đâu bản này tên là Như Lai Thần Chưởng thì phải :-?

Read Full Post »

Older Posts »